| abstract
| - "…A!?" Kamijou tỉnh dậy. Cậu không biết mình đang ở đâu hay có kí ức nào về những gì vừa xảy ra. Cậu đang nằm trên một chiếc giường rẻ tiền. Cậu không nhận ra bất kì thứ gì cả. Cậu không biết chính xác thì mình đang ở đâu, nhưng cậu nghĩ nó có thể là một căn nhà sắp xây trong một khu dân cư. Cậu đang ở trong một khoảng không gian hình vuông tương tự như một phòng ngủ nhỏ. Một con búp bê chim cánh cụt nằm trên một cái giá đỡ trên tường. Có một lí do cậu không chắc nơi này là đâu. Căn phòng không hề có mái. Bức tường giáp với bên ngoài đã hoàn toàn sụp đổ. Một mùi cháy khét xộc vào mũi cậu bên trong căn phòng rải rác gạch vụn. Những vì sao lấp lánh trên trời cho thấy giờ đang là buổi đên, nhưng khung cảnh bên ngoài bức tường đổ nát lại dường như sáng chói đến kì lạ. Một ánh sáng màu cam mờ nhạt dường như tỏa sáng từ phía xa đường chân trời. (Cái thế giới chẳng có gì ngoài màu đen đó ra sao rồi? Nó là một giấc mơ sao?) Không có gì là rõ ràng cả. Cậu không tự tin theo cách này hay cách kia. Tình huống nằm trong một căn nhà bị phá hủy này của cậu trông chẳng thực tế gì cả. Nếu được hỏi trải nghiệm lúc trước hay trải nghiệm lúc này của cậu là giấc mơ, cậu sẽ không có câu trả lời. (Chỗ này là đâu? Gremlin đâu rồi? Hay là ở Sargasso? Thành Phố Học Viện chứa đầy kí túc xá học sinh, nên mình không phải đang ở đó. Đây là chỗ nào đó trong 23 đặc khu của Tokyo à?) Khả năng duy nhất cậu có thể nghĩ tới là cậu đã bất tỉnh trong cuộc chạm trán với Ma Thần Othinus tại Sargasso ở Vịnh Tokyo. Cậu không nhớ gì về nó, nhưng dựa trên tình huống này, cậu không nghĩ rằng nó đã thành công. Index, Misaka Mikoto, Lessar và Birdway đã tới Sargasso cùng với cậu, thế nên một trong số họ chắc đã mang cậu theo cùng khi rút lui. Nếu vậy, người mang cậu đến đây chắc phải đang ở gần đó. Ở yên cho đến khi người đó trở lại sẽ tốt hơn là đi luẩn quẩn xung quanh. ………………………………………………………………………………Có thật là vậy không? Mồ hôi khó chịu tuôn ra từ mặt cậu. Không đời nào cậu tự mình đi suốt quãng đường từ Vịnh Tokyo đến đây được. Là kẻ thù, không ai từ Gremlin sẽ chu đáo đặt cậu nằm lên giường sau khi cậu lăn ra bất tỉnh. Một người lạ sẽ chẳng có lí do để đột nhiên can dự vào. Nếu là thế, đương nhiên một trong những người đi cùng cậu đã mang cậu theo. Cậu chẳng có lí do để nghi ngờ kết luận đó cả. Tuy nhiên, một cảm giác chối bỏ mãnh liệt lại ùa đến khi cậu chấp nhận lối thoát dễ dàng ấy. Nó giống như dựng lều tại nơi vùi lấp những vật liệu chưa nổ cũ kĩ, rỉ sét và được bảo nghỉ ngơi ở đó vì chỗ đó an toàn. Cậu cảm giác như đang bỏ qua điều kiện tiên quyết mà mình không thể bỏ qua. Cậu nghe thấy một tiếng rẹt rẹt. Trong lúc bị bao quanh bởi một mùi cháy khét kì lạ như thể ai đó đã nấu bữa tối thất bại, một ánh sáng trắng mờ nhạt hiện lên bên hông cậu. Cậu nhìn sang và thấy một nguồn sáng hình chữ nhật. Đó là một chiếc tivi LCD. Nó dường như đã tự bật lên bằng một cách nào đó. Bản tin thời sự lúc này hiện lên. Một nữ phóng viên Nhật ăn mặc chỉnh tề đang tường thuật về thứ trông như chiến tranh ở một đất nước xa xôi. Khung cảnh thành phố ban đêm phía đằng sau đang trong tình trạng mất điện hoàn toàn, thế nên ánh sáng thành phố thường lệ chẳng nhìn thấy ở nơi đâu. Mặc dù vậy, bóng dáng những tòa nhà vẫn lờ mờ hiện lên nhờ vào những ngọn lửa cam bốc cháy ở đây đó. "Chờ đã nào…" Kamijou lẩm bẩm. Giống như một bức tranh nghệ thuật đánh lừa mắt mang ý nghĩa khác khi lật ngược lại, cậu cuối cùng cũng nhận ra thứ đang chiếu trên màn hình. "Chờ đã! Mình biết đó là đâu!!" Một cảm giác tồi tệ khởi phát nơi các đầu ngón tay và đổ xô vào sâu tận lõi cơ thể cậu. Giọng của nữ phóng viên cuối cùng cũng đi vào tai. "Quân đội liên minh quốc tế vẫn đang tiến hành hợp tác tiến quân vào thủ đô Tokyo của Nhật Bản hòng tiêu diệt Kamijou Touma đang trốn trong thành phố. Chúng tôi nhận được tin bảy mươi phần trăm diện tích 23 đặc khu tại trung tâm thành phố đã bị phá hủy hoàn toàn, song vẫn có những quan ngại rằng sự phá hủy quy mô lớn đó sẽ làm dấy lên nghi ngờ về việc liệu Kamijou Touma đã chết hay chưa." …………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………… Cậu không biết chuyện này có nghĩa là sao. Theo những gì Leivinia Birdway nói, có vẻ như Thuần Anh Giáo hội, Giáo hội Công Giáo La Mã, Hợp Chúng Quốc Hoa Kì, Pháp, cùng các thế lực khác đã hợp tác với nhau để tấn công vào trụ sở Gremlin. Sargasso thật nằm tại Vịnh Tokyo, nên có khả năng họ đã giao chiến với Ma Thần Othinus cùng phần còn lại của Gremlin. Nhưng làm sao điều đó lại dẫn tới bản tin này? Cậu nhìn đăm đăm thờ thẫn vào bản tin dường như còn xa rời thực tế hơn cả một cuộc chiến tranh tại một đất nước xa xôi. Nó nghe cứ như một trò đùa tệ hại, nhưng rồi cậu nhớ tới mùi cháy khét. Và cả mái và tường của căn nhà kì lạ đã phá hủy này nữa. Cậu cứng nhắc quay đầu lại và một lần nữa nhìn ra thành phố qua bức tường đã bị phá hủy của căn phòng ngủ. Ánh sáng cam thấp thoáng bập bùng ngoài đó, song chúng không phải là ánh đèn thành phố. Cả thành phố hiện đang bị mất điện. Những ánh sáng chói rực mà cậu nhìn thấy là những ngọn lửa khổng lồ được đốt lên để thiêu chết ai đó. "…" Chương trình chuyển sang cảnh khác. Trông nó giống như một cuộc họp báo và vô số ánh đèn flash từ máy ảnh đang thắp sáng người đàn ông đứng giữa. Tổng thống Mĩ Roberto Katze hít một hơi làm căng phồng ngực lên rồi nói. "Tôi sẽ bỏ qua tất cả những chi tiết không cần thiết. Dù sao, chúng ta đều biết giờ không phải là lúc để tranh luận. Chính phủ Nhật Bản tuy đã thừa nhận Kamijou Touma đang lẩn trốn trong nước, nhưng họ đã giấu sự thật này suốt một thời gian dài. Đó là một sự xúc phạm đối với người dân của tất cả các nước mong muốn một xã hội quốc tế ổn định và yên bình." "C-cái gì?" Kamijou thốt to thành tiếng câu hỏi của mình mặc cho không có ai ở quanh để nghe nó. Khuôn mặt thân quen đó đang phát biểu với một biểu cảm xa lạ. "Chúng ta đang buộc phải gây khó khăn cho người dân Nhật Bản, đặc biệt là những người sống ở trung tâm thành phố. Đó là một sự thật không thể phủ nhận, thế nhưng chúng ta không thể ngừng cuộc tấn công này cho tới khi có bằng chứng xác thực không thể chối cãi rằng Kamijou Touma đã chết. Chắc hẳn những người nhấn mạnh giải pháp hòa bình như các vị cũng hiểu rõ điều này. Vì hòa bình thật sự, chúng ta phải tiêu diệt con quỷ đó bây giờ!!" Giọng phiên dịch đè lên giọng nói thật của vị tổng thống bình thản đến kì lạ khi so với biểu cảm và tông giọng của ông. Những gì ông đang nói ra có chút khác biệt so với việc đọc to một danh sách tên những người sẽ bị bắn. "Mặc dù hiện tại ý kiến đang bị chia rẽ, thế nhưng các nhà sử học một thế kỉ sau chắc chắn sẽ khen ngợi quyết định của chúng ta. Nếu để cho Kamijou Touma trốn thoát và một lần nữa biến mất vào thế giới rộng lớn, chúng ta sẽ chẳng còn lại thứ gì ngoài đống đổ nát và tử thi trong một thế kỉ tới!! Để mang lại điều tốt lành cho toàn thể nhân loại, chúng ta phải đảm bảo kết thúc mạng sống của hắn!!" Một tràng pháo tay dồn dập nối tiếp theo sau. Kamijou như có cảm giác mất phương hướng khi thấy thế giới phản ứng nhiệt tình với bài phát biểu của tổng thống. Cậu bắt đầu tự hỏi liệu họ có rơi lệ trước thông báo hộp trứng 98 yên (mỗi người một hộp) nếu như nó có mác "bài phát biểu của tổng thống" không. Cậu thậm chí còn không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Trên một chiếc thuyền đang chìm, ai cũng đều biết là phải bịt lại lỗ hổng tại chỗ đáy thuyền. Song số lượng lỗ hổng chỉ đơn giản là quá lớn. Cậu còn chẳng đủ bình tĩnh để bịt từng lỗ theo thứ tự, thế nên cậu chỉ đành quan sát cảnh tượng hủy diệt diễn ra. Và kết quả là, cậu quay mặt khỏi "sự thật" và cố bình tâm lại bằng việc lật đổ các giả thuyết ban đầu. (Đây là một dạng chiến tranh tình báo ư? Họ đang đánh lừa Gremlin để dẫn chúng đi tới đâu đó sao? Mình chẳng thể nghĩ ra lí do nào khác để cung cấp cho thế giới những thông tin sai lệch như vậy cả.) Song những suy nghĩ của cậu lại bị chen ngang. "Chào." Một giọng nói mới đột nhiên vọng vào phòng ngủ đã bị phá hủy. Đôi vai cậu nhảy dựng lên và rồi cậu quay ra phía sau. Cậu nhìn thấy một cô gái đang khoanh tay và đứng tựa vào tường. Cô ta mang mũ cùng áo choàng giống như phù thủy, cơ thể được ôm trong bộ trang phục bằng da, và một con mắt được che đi bằng một miếng bịt mắt. Toàn bộ những thứ đó đều đem đến một số biểu tượng cho bóng người kia. À không. Có lẽ cô ta không rơi vào hạng mục "con người". "Ma Thần Othinus!?" "Thế giới nóng lên rồi." Cô gái đứng trong cảnh giới thần linh ấy đó đang xoay một chiếc điều khiển TV trong tay. Cô ta ngẫu nhiên bấm nút bật qua các kênh. Cô ta trông giống như người đang giết thời gian trong lúc rảnh rỗi sau bữa tối, nhưng mọi kênh đều chiếu lên những đoạn phim gây sốc đe dọa sẽ siết chặt lấy trái tim Kamijou cho tới khi nó vỡ ra. Một kênh đang chiếu lãnh đạo Giáo hội Chính Thống Nga phát biểu với đám đông trước một thánh đường nghiêm trang. "Mọi người. Hôm nay xin mọi người hãy cùng dâng lên những lời cầu nguyện. Chúa tôn trọng ý chí tự do của con người, nhưng chúng ta không được ngây thơ giúp đỡ sai lầm của con người. Sai lầm phải được sửa chữa. Kẻ tên Kamijou Touma là sự trì trệ được tạo ra bởi việc lạm dụng sự tự do mà con người được ban cho. Kĩ năng thanh tẩy bản thân của chúng ta đang được thử thách." Một kênh khác đang chiếu nữ hoàng Anh Quốc ngồi trong phòng khách cung điện và nói chuyện với người đến từ đài truyền hình. "Đây là một tình huống vô cùng đặc biệt, nhưng có lẽ chúng tôi sẽ chiến đấu vì danh dự chúng tôi đang bị đe dọa. Ngày nay khá hiếm khi nhìn thấy cái ác đến mức này. Gần đây, đến cả mafia và các băng đảng cũng đã nói tới cái thiện. Chúng tôi rất hân hạnh nhận vai kẻ giết rồng thời hiện đại." "Có vẻ như động cơ của bọn chúng đã khởi động xong rồi." Othinus nói. "Thế giới giờ đang sục sôi lên. Bọn chúng đã nhận ra bạo động lớn này sẽ không bao giờ chấm dứt cho tới khi tìm thấy đầu của Kamijou Touma trong đống đổ nát. Ta có hơi ngạc nhiên là chưa ai định dùng bom hạt nhân mặc dù tình hình đã vô cùng loạn thế này đấy. Chắc bọn chúng muốn xác nhận ngươi đã chết sau sự việc." "Cô đã…làm gì?" Kamijou phần nào xoay sở mấp máy đôi môi đang run rẩy và nói. Giọng của cậu nhanh chóng tăng thành tiếng hét. "Cô đã làm gì họ rồi!? Chẳng có lí nào họ lại ngừng nhắm vào cô cả!" "Thôi nào. Ngươi nghĩ ta đe dọa chúng và cho chúng một áp phích truy nã à? Chẳng ai sẽ làm theo đâu. Chúng sẽ phản đối và rồi ta sẽ phải tước đi những mạng sống đáng thương của chúng thôi. Chắc chắn ngươi hiểu được nó mà." "…" "Ngoài ra, sự tiếp tục của thế giới đã không còn quan trọng nữa. Thế giới thực sự đã kết thúc rồi. Hà… Ta đã cất công chỉ cho ngươi thấy, nên đừng nói là ngươi đã quên rồi đấy. Đây không phải là một cơn ác mộng mà cuối cùng ngươi sẽ tỉnh dậy và nó cũng không phải là một ảo giác vô nghĩa đâu. Đây là thế giới hiện tại đấy. Ta là một vị thần và ta đã biến nó thành ra như vậy. Ngươi có thể tự lừa dối bản thân nếu muốn, nhưng nếu như ngươi từ chối chấp nhận hiện thực trước mắt thì chỉ có một số phận chờ đợi ngươi thôi." Ả Ma Thần nhún vai trong khi vẫn tựa vào tường. “Ngươi sẽ chết. Nếu cứ thế này, sẽ chẳng có gì thay đổi được điều đó cả.” Ánh sáng lóa mắt chiếu rọi vào từ phía bên ngoài. Nó dường như thuộc về một chiếc đèn pin sáng chói. Kamijou nhìn quanh căn phòng bị phá hủy trong lúc mắt lóa đi, nhưng Othinus đã biến đâu mất hút. Thay vào chỗ cô ta, cậu nghe thấy nhiều giọng nói bạo lực phát ra từ phía ngoài kia. "Này, tôi nghe thấy một TV trong đó, nhưng nó không thể nào là một chiếc TV 1seg dùng trong thiên tai. Để tiết kiệm pin, họ không cho phép vặn tiếng to đến vậy được." "Nhưng cả khu vực này đang cúp điện mà. Đâu ai có thể bật một chiếc TV khổng lồ được." "Người đó chắc đang dùng mánh gì đó. Có lẽ ai đó đang sống bí mật ở đây. Kiểm tra đi. Có thể là hắn đấy." Mồ hôi khó chịu túa ra khắp toàn thân Kamijou. Cậu tuy khá chắc căn phòng ngủ bị phá hủy nằm trên tầng hai, thế nhưng cậu vẫn có thể nghe thấy những âm thanh ầm ĩ từ ai đó đang bước vào căn nhà. Và những âm thanh đó không phải là tiếng nắm cửa lạch cạch, tiếng cánh cửa bị đạp ra, hay bất kì tiếng gì khác mà cậu nghĩ tới. Họ lập tức phá vỡ cửa sổ. Âm thanh chói tai đâm vào màng nhĩ cậu. “…!?” Những người này không hề tuân theo quy tắc thông thường. Nhưng liệu điều đó chỉ áp dụng với đám đông giận dữ đang đột nhập vào nhà người khác này? Thành phố đang bốc cháy đã đủ kì lạ lắm rồi. Chủ nhân căn nhà đã đi đâu? Chủ nhân của con búp bê chim cánh cụt trong phòng ngủ có an toàn không? Nhưng tất cả điều đó phải để ra sau khi cậu đã thoát thân an toàn cái đã. Cho dù là những kẻ mất trí này hay cả thời đại, cậu cũng không nghĩ mình có thể nói chuyện đàng hoàng với những người không ngần ngại phá vỡ cửa sổ nhà ai đó. Và Othinus dường như đã làm gì đó bởi vì kể cả những người trên TV cũng đang cư xử kì lạ. Cậu không biết những người này là ai, nhưng cậu không nghĩ sẽ có chuyện tốt lành nào xảy đến khi gặp họ. Cậu tập trung suy nghĩ vào việc sống sót. (Một ngôi nhà nhỏ như thế này sẽ chỉ có một cầu thang. Nếu mình cố đi ra theo cách bình thường, mình sẽ đụng độ những người này. Thoát ra theo đường nhanh nhất sẽ mang đến tác dụng ngược. Cho dù cuối cùng mình có thoát được, mình cũng phải đợi cho chuyện này qua đi. Đó là cách duy nhất.) Cậu theo bản năng quay về phía cửa phòng ngủ bị phá hủy. Nó không có khóa. Cậu có thể dùng ghế và những vật thể khác trong phòng để chặn cửa, nhưng làm thế sẽ gây ra tác dụng ngược. Nhóm đột nhập chắc chắn sẽ lùng sục mọi căn phòng. Nếu như một trong những cánh cửa không chịu mở ra, ai cũng biết họ sẽ nghĩ gì. (Mình có thể trốn ở đâu đây? Dưới giường? Trong tủ? Không. Chỗ mình chọn càng an toàn, càng có khả năng họ sẽ kiểm tra nơi đó. Mình cần chỗ nào gần như không được tính như là chỗ ẩn nấp. Mình cần nấp ở sau cánh cửa mở hay thứ gì đó liều lĩnh ngang vậy. Những chỗ đó sẽ thoát khỏi dự đoán của họ và có tác dụng như một điểm mù tâm lí.) Cậu nghe thấy tiếng bước chân phía dưới sàn nhà mỏng. Cậu hít một hơi thần sâu và cố kiểm soát dây thần kinh của mình. (Các lối ra là cánh cửa…và bức tường sụp đổ.) Vừa đảm bảo không gây ra tiếng động nào, cậu vừa rời khỏi giường để tiến về phía bức tường. Bức tường không chỉ đơn giản là có một lỗ lớn bên trên; cả bức tường đều đã biến mất rồi. Có vẻ như nhiều căn phòng ban đầu đã được nối với nhau bằng một ban công kim loại, thế nhưng sự nâng đỡ đã biến mất cùng với bức tường phía ngoài. Chỗ sắt vụn còn lại của ban công kim loại có thể nhìn thấy trên mặt đất nứt toạc ban đầu từng là một cái sân. Mặt bằng bên dưới là đất bẩn. Cậu sẽ có thể sống sót khi nhảy xuống từ tầng hai, nhưng phần sót lại của bức tường và ban công lại đang cản đường. Hơn nữa, nếu cậu bị chấn thương mắt cá chân lúc đáp xuống, những người ở trong nhà sẽ càng dễ bắt kịp cậu hơn. (Mình có thể làm một sợi dây thừng không nhỉ? Phần còn lại của tấm rèm chắc sẽ có tác dụng. Lúc họ kiểm tra tới đây và bắt đầu lùng sục phần còn lại của tầng hai, mình có thể trèo xuống từ chỗ ban công. Miễn là họ không có súng cung hay súng thường, mình sẽ có thể chạy thoát được thôi.) Sau khi quyết định kế hoạch tổng thể, Kamijou nép người vào tường để có thể ẩn mình đằng sau cánh cửa mở. (Mình cần phải gặp lại Index, Misaka, hay ai khác biết chuyện gì đang xảy ra.) Nhưng cậu đã quá ngây thơ. Cậu nhận ra điều này khi những tiếng bước chân ở tầng một không hề bước lên tầng hai. Cậu cũng bắt đầu phát hiện ra mùi cháy khét. Mùi cháy khét đã phủ đầy khu vực từ lâu, thế nhưng mùi này lại nặng hơn nhiều. Khi nghe thấy một âm thanh tanh tách, cậu cuối cùng cũng biết được tình hình nguy cấp thế nào. (H-họ không phải đang lùng sục căn nhà! Họ đang đốt lửa xông khói để đuổi bất kì ai ở trong ra!) Dự đoán của cậu đều trở nên vô nghĩa. Ý tưởng chuyện như thế này là bình thường đang lan khắp thế giới. Nếu ở lại đây, cậu sẽ bị thiêu sống. Nếu cậu vừa ho khù khụ vừa lao ra, cậu sẽ bị bắt. Không có biện pháp phù hợp nào để giải quyết tình hình này cả. Nếu cậu muốn sống và biết được tại sao thế giới lại thành ra như vậy, cậu phải dùng một phương pháp còn bất hợp lí hơn tình huống vô lí này.
|