| rdfs:comment
| - Đó là một thế giới bất biến. Biển rộng chẳng biết sóng vỗ bờ, mây trời chẳng biết đến trôi đi. Sống trong thế giới không trăng không sao, người ấy thấy hơi chút luyến tiếc.ó là một nơi không tồn tại ở bất cứ đâu. Một thế giới không tồn tại ở bất cứ đâu. Không chịu ảnh hưởng của khái niệm ‘thời gian’, nơi ấy không có ngày, chẳng có đêm, không có mặt trăng mà cũng chẳng có mặt trời. Chỉ thấy một dải cực quang nhạt nhoà soi sáng. Vì thế, anh khép mi mắt. Hễ khi nhắm mắt, những hồi ức thân thương ngày xưa lại ùa về. Chìm đắm trong danh tiếng bản thân. Giờ, vì danh dự chính mình, anh cần nói gì đó.
|
| abstract
| - Đó là một thế giới bất biến. Biển rộng chẳng biết sóng vỗ bờ, mây trời chẳng biết đến trôi đi. Sống trong thế giới không trăng không sao, người ấy thấy hơi chút luyến tiếc.ó là một nơi không tồn tại ở bất cứ đâu. Một thế giới không tồn tại ở bất cứ đâu. Không chịu ảnh hưởng của khái niệm ‘thời gian’, nơi ấy không có ngày, chẳng có đêm, không có mặt trăng mà cũng chẳng có mặt trời. Chỉ thấy một dải cực quang nhạt nhoà soi sáng. Vì thế, anh khép mi mắt. Hễ khi nhắm mắt, những hồi ức thân thương ngày xưa lại ùa về. Anh vô cùng tự hào về quá khứ của mình, nhớ đi nhớ lại hàng nghìn hàng vạn lần cũng không thấy chán. Như mọi khi, anh quay đầu sang trái, sang phải, cúi xuống đất, ngửa lên trời, để chắc rằng không có gì lạ xảy ra trước khi nhắm mắt. Và rồi, anh mơ thấy mộng cảnh dĩ vãng huy hoàng. Chìm đắm trong danh tiếng bản thân. Giờ, vì danh dự chính mình, anh cần nói gì đó. Đây thật sự là điều cuối cùng anh có thể làm. Chiến đấu, trị thương, buồn rầu, giận dữ, chẳng còn gì quan trọng nữa. Anh thừa nhận rằng như thế thật buồn chán. Nhưng đau đớn,… thì có lẽ, không. Như mọi lần, những khoảnh khắc ngày xưa sẽ lại phản chiếu trong mắt anh, rõ nét và rực rỡ. Quá khứ thật ngắn, và vì thế, mọi thứ rất rõ ràng. Chúng sẽ không bao giờ phai mờ, không bao giờ ô uế, và không bao giờ, không bao giờ bị quên lãng. “Làm ơn hãy thức dậy.” Xin nhắc lại, thế giới ấy không hề thay đổi. Gió không thổi, sóng không dập dềnh. Đơn giản chỉ là nơi chốn bất động. Thế nên, nếu sự thay đổi diễn ra ở đó––– chắc chắn phải do tác động từ bên ngoài. Anh mở mắt. Sự thật khó tin trước mắt khiến anh há hốc sững sờ. Đã bao lâu rồi lòng anh mới rộn ràng như thế? “Lâu quá không gặp, nhỉ?” Nàng đứng trước mặt anh mỉm cười. Tâm trí anh đờ ra, há hốc miệng không thốt nên lời. Thiếu nữ xinh đẹp đứng đó, mái tóc nàng mềm mại tựa nắng mùa xuân. Anh biết nàng rất rõ. Mỗi lúc nhắm mắt lại, hình bóng nàng sẽ hiện lên. Anh chẳng bao giờ nhận nhầm nàng với ai. Nhưng tại sao nàng ở đây? Nàng––– sao lại ở đây, cái nơi mà lẽ ra nàng không bao giờ xuất hiện? Thiếu nữ nhíu mày buồn bã rồi nhẹ nhàng áp tay lên mặt anh. Khi những đầu ngón tay nàng chạm đến, anh khẽ thốt ra một tiếng vui mừng. “Bị thương nhiều thế này… Cô quạnh ở một chốn thế này…” Là lỗi của em, nàng rầu rĩ thì thầm. Không phải, anh nói. –––Em đừng lo lắng gì hết. Đây là niềm kiêu hãnh của tôi. Thiên trường địa cửu, tuyệt vọng chán chường, tôi đều không sợ. “Em sẽ không bao giờ bỏ anh một mình nữa.” Lẽ ra, đó là một thế giới hoàn toàn bất biến, nơi thời gian đóng băng. Nhưng thiếu nữ ấy đang ở đây. Thế nên, có lẽ nó không còn hoàn hảo nữa, quay về là một thế giới tầm thường. Anh khó lòng kìm nổi sự vui sướng. Thế giới sẽ thay đổi. Bánh xe thời gian sẽ xoay vần.
|