About: Seven Mount Vol 1 Chương 2   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : 134.155.108.49:8890 associated with source dataset(s)

“Chết tiệt, kiểu gì cũng trễ, mà đi bằng cổng chính lúc này chỉ tổ làm miếng mồi cho ban kỉ luật” Đứng trước một bức tường lớn với chiều cao tầm 50m, Kuroki Hiro đang lấy đà chuẩn bị tư thế. Chỉ cần nhìn cậu lúc này, ai cũng biết hành động tiếp theo sẽ là gì, khá là dễ để đoán. Với dáng người hơi cúi thấp một tí cùng khoảng cách chân dãn dài thì điều mà cậu sắp thực hiện là… “1…2…3 Lên nào!” Quả nhiên là vậy, một nhảy vượt tận 50m tường, vào trường bằng cách này thì thách thằng “sao đỏ” nào ghi lỗi được. Bái phục, cậu mà làm trộm chắc có lẽ công an thất nghiệp hết quá. “Đã lâu không gặp Hiro”

AttributesValues
rdfs:label
  • Seven Mount Vol 1 Chương 2
rdfs:comment
  • “Chết tiệt, kiểu gì cũng trễ, mà đi bằng cổng chính lúc này chỉ tổ làm miếng mồi cho ban kỉ luật” Đứng trước một bức tường lớn với chiều cao tầm 50m, Kuroki Hiro đang lấy đà chuẩn bị tư thế. Chỉ cần nhìn cậu lúc này, ai cũng biết hành động tiếp theo sẽ là gì, khá là dễ để đoán. Với dáng người hơi cúi thấp một tí cùng khoảng cách chân dãn dài thì điều mà cậu sắp thực hiện là… “1…2…3 Lên nào!” Quả nhiên là vậy, một nhảy vượt tận 50m tường, vào trường bằng cách này thì thách thằng “sao đỏ” nào ghi lỗi được. Bái phục, cậu mà làm trộm chắc có lẽ công an thất nghiệp hết quá. “Đã lâu không gặp Hiro”
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • “Chết tiệt, kiểu gì cũng trễ, mà đi bằng cổng chính lúc này chỉ tổ làm miếng mồi cho ban kỉ luật” Đứng trước một bức tường lớn với chiều cao tầm 50m, Kuroki Hiro đang lấy đà chuẩn bị tư thế. Chỉ cần nhìn cậu lúc này, ai cũng biết hành động tiếp theo sẽ là gì, khá là dễ để đoán. Với dáng người hơi cúi thấp một tí cùng khoảng cách chân dãn dài thì điều mà cậu sắp thực hiện là… “1…2…3 Lên nào!” Quả nhiên là vậy, một nhảy vượt tận 50m tường, vào trường bằng cách này thì thách thằng “sao đỏ” nào ghi lỗi được. Bái phục, cậu mà làm trộm chắc có lẽ công an thất nghiệp hết quá. Bí quyết của cú nhảy chính là lực căng chân cực mạnh kết hợp chính xác với nhịp điệu của gió mà phong thuật mang lại. Đó là lí do độ cao 50m dễ dàng bị hạ gục. Nhảy lên đã điệu nghệ, đáp xuống lại càng phong cách hơn, dường như cậu chẳng hề hấn gì khi nhảy từ trên cao xuống như vậy, không những thế việc này xem ra lại còn rất đơn giản đối với cậu. “Cậu đến trễ, giờ thì sẵn sàng lên phòng hiệu trưởng uống trà với tôi để nói lí do chứ?” Một giọng nói phát ra ngay cạnh khi vừa chạm đất, giọng của đàn bà, à không của con gái chính xác hơn. Cậu biết rõ là ai mà, nếu là người đó thì giờ vẫn còn trẻ chán. Để cô ta mà nghe được hai chữ “đàn bà” chỉ có nước bán muối. “Hầy~” thở dài, cậu lên tiếng “Tha em đi cô, em biết Misuki là một giáo viên hết sức dễ thương và đối xử tốt với học viên mà” Với cái vẻ mặt giả tạo thế kia, nói ra câu đó thật chẳng đáng tin chút nào. “Còn cậu thì vẫn lẻo mép như ngày nào nhỉ” Misuki, người mà cậu vừa nhắc tên lên tiếng, đi kèm đấy là một nụ cười trông cũng giả tạo không kém. Cô là giáo viên duy nhất không đối xử phân biệt với cậu mặc cho Hiro chỉ là kẻ vô dụng khi xưa. Vì thế cậu cũng có đôi chút thiện cảm với vị giáo viên trẻ đẹp này. Nói chung cô thuộc dạng người tốt, ngoại hình không đến nỗi tồi, cũng có vài nét hấp dẫn của phụ nữ và chỉ tội cái tính ất ơ, dữ như bà chằn ấy nên đến giờ vẫn chưa có một mảnh tình dắt vai. Thật đáng thương. ( *Note: thấy đáng thương sao không hốt ẻm về đê :v ) “Đã lâu không gặp Hiro” “Em cũng vậy, lần trước do vội quá nên em vẫn chưa kịp gửi lời chào đến cô, quả thực giờ gặp lại cô khác ra hẳn” Tưởng tượng khi đứa bạn thân đạp phải phân chó, cái mặt bạn khi đó thế nào thì mặt Hiro lúc này nó y như vậy. “Khác á? Chỗ nào cơ?” “Không biết có nhìn nhầm hay không nhưng dường như cô xinh hơn trước thì phải?” “Cậu định đi vào route của tôi đấy à? Tốt nhất đừng mở flag kiểu vậy” “Hahaha, cô Misuki xinh thật mà” Hiro gãi đầu, cậu không quên khuyến mãi thêm cho cô cái nụ cười ngứa mắt ấy. “Với cái vẻ mặt thế kia thì ta cũng đủ biết cậu đang chém gió đấy” Không thể chối cãi được việc này rồi, dù sao thì từ nãy tới giờ Hiro chỉ có cười với cười thôi, không bị nghi ngờ mới là chuyện lạ. “Cơ mà cô ra đây có chuyện gì, đừng nói với em là để chào hỏi cậu học trò sau một năm chưa gặp đấy nhé” “Nếu đúng vậy thì sao?” cô nhìn cậu với ánh mắt đầy châm trọc. “Tạm biệt em đi trước đây” “Khoan…khoan đã, này cậu không biết lịch sự là gì à, bỏ đi khi tôi đang nói chuyện với cậu thật chẳng phải hành động của một quý ông đâu” vội vã nói để ngăn không cho cậu đi tiếp, Misuki lườm cậu. “Hạnh phúc thật đấy, cô coi em là quý ông à? Lạ à nha” “Zzz, thôi bỏ đi, mà cậu làm tôi ngạc nhiên thật, ngồi duyệt đống đơn nhập học gặp ngay tên cậu, không thể tin nổi mà” “Ahaha… Em giờ biết dùng một chút phép rồi. Phải cố gắng chứ” Cuộc nói chuyện giữa hai người trông khá thân mật, nếu người ngoài nhìn vô có khi lại nhầm thành một cặp cũng nên. “Cậu cũng nên biết ơn tôi đi đấy, chạy ngược chạy xuôi “dọn đường” cho cậu, chẳng dễ thở tẹo nào” vừa nói vừa thở dài một cách mệt mỏi, cô Misuki lúc này nhìn khá thiếu sức sống. “À mà em nghe nói cô mới được bổ nhiệm làm hiệu trưởng đúng không? Lên cách nào hay vậy? Cơ mà tên hiệu trưởng khốn nạn lúc trước đâu rồi?” Hỏi cô như thể chửi xéo tên hiệu trưởng trước đây, mặt cậu lúc này phải nói là ai nhìn cũng muốn đấm, phởn quá mức. “Oh cậu cũng biết cơ à” Ngạc nhiên, không…không hẳn là ngạc nhiên, Misuki lúc này chỉ đang giả bộ để trêu trọc Hiro mà không quan tâm tới vẻ mặt khó chịu của cậu thôi. “Hắn bị tống cổ khỏi đây rồi, đúng thật là một tên vô lại mà, nhận đút lót từ nhiều nhà quý tộc để nâng đỡ điểm số cho một vài học sinh, tôi kiến nghị việc này lên ngài Todogami và ngài ấy đã đuổi cổ hắn thẳng cẳng, dĩ nhiên là phải có bằng chứng rồi, thiệt tình lúc đó dành giật muốn phát rồ luôn đấy” “Nhờ thế mà cô lên chức hiệu trưởng trường? Hahaha, nhìn cô hiệu phó của em trước kia hiền lành bao nhiêu mà giờ nguy hiểm bấy nhiêu…” sảng khoái cười, nhìn cái tướng tá đủ biết gã này không hiểu ý nghĩa của hai chữ ‘ý tứ’ là gì. “Oây nhóc, coi cô mày là gì vậy hả” Misuki lườm lại cậu. “Mà thôi không nhắc tới nữa, tôi đến đây chào cậu một tiếng sẵn dịp dẫn cậu vào lớp mới luôn. Đi trễ là bị phạt cái chắc rồi nhưng đi cùng tôi đến lớp thì cậu có thể mượn vài lí do kiểu như em bị cô Misuki nhờ sai vặt linh tinh chẳng hạn” “Em nghĩ cô lúc này khá gian đấy, khác xa với vị giáo viên trẻ đẹp em gặp cách đây một năm rồi” “Thế à? Tôi nghĩ câu đó nên dành cho cậu mới hợp. Mà thôi kệ đi, nhanh nhanh lên lớp kìa, theo tôi” Nói rồi cô Misuki quay đầu lại, bước tiếp đến khu dành cho năm nhất, theo sau đó là Hiro cuống cuồng chạy để bắt kịp. Cao trung ma pháp Kaiten là một ngôi trường cực kì rộng, diện nó vào chuẩn quốc gia chả phải nói phét. Trường với kết cấu đồ sộ bao quanh bởi Gravity Stone thuộc hạng tanker trâu bò nhất trong họ nhà đá nên cũng chẳng sợ bị khủng bố. Nhân tiện nói luôn nơi đây chưa từng xảy ra bất kì cuộc bạo loạn nào, khá là yên ổn nên học sinh có thể chăm chú vào các bài học hoặc rèn luyện thể lực của mình trong sự bảo vệ an toàn nhất. Cũng như mọi trường khác ở các quốc gia láng giềng, tại Kaiten được chia làm 3 khu riêng biệt chuyên học lí thuyết dành cho năm nhất, năm hai và năm ba. Còn đối với khu luyện tập ở phía sau kế sát canteen thì lại lấy làm nơi thực hành. Thiệt tình nhờ bố chí như vậy nên đôi khi ăn trưa cũng chả yên ổn tẹo nào, có ngu mới ăn tại đấy. Tất nhiên, thứ thân thuộc với học viên nhất vẫn là khu kí túc xá này. Tuy phòng không rộng lắm nhưng được cái tiện lợi với thoải mái cực kì. Dĩ nhiên rồi một mình một phòng cơ mà, có xem pỏn hay hen mà ngồi đó fap cả đêm cũng chả ai bắt bẻ gì. Thật là chốn thiên đường cho cánh đàn ông. Ngay cả Hiro, một thằng đàn ông binh thường với sinh lí tốt như bao đứa khác cũng không phải ngoại lệ, trong cặp cậu lúc này cũng có ít nhất một hai quyển pỏn chứ ít gì, sách vở thì chả thấy đâu mà hàng đen thì nguyên đống. Vừa đi vừa quan sát xung quanh, cậu nhận thấy rằng nơi đây hầu như không có gì thay đổi là mấy so với một năm trước, ngoại trừ cái bể phun nước làm cảnh giữa trường. “À này cô Misuki, cái…” “Tôi mới cho xây” “Ehh? Em còn chưa hỏi gì mà? Sao cô…” “Cậu cứ nhìn chằm chằm như thế đến cả đứa nhóc còn biết những gì cậu sắp hỏi huống chi là tôi” ( Nguy hiểm! Quá nguy hiểm! Đây là thứ chúng ta không nên đùa giỡn nếu còn muốn làm một thằng “đàn ông đúng nghĩa” ) Dòng suy nghĩ trên mà lộ ra, đảm bảo nạn nhân đầu tiên không ai khác ngoài Hiro. May mà nó chỉ là suy nghĩ. Nhưng vẫn có loại phép giúp người thi triển đọc được suy nghĩ của đối phương đó thôi. Nói chính xác phải là ‘may mà cô Misuki không chuyên về phép thuật loại tâm linh’ mới đúng. “Hoài niệm thật, không ngờ có ngày mình trở lại đây” những suy nghĩ kiểu vậy không khỏi chiếm lấy tâm trí cậu. “Ểhh, chưa gì đã tới nơi rồi á?” hầu như không dấu nổi sự ngạc nhiên lúc này, người cất tiếng trước là Hiro. Tuy vậy cô Misuki cũng chẳng đáp lại gì, nhìn cậu một lúc như thể ra hiệu chuẩn bị đi, cô mở cửa đẩy phát mạnh và tiến thẳng vào trong. Giờ mới nhìn rõ sự sôi nổi của cái lớp học này. Tốp trên đang bu đông lại một chỗ, ở dưới lại tụm vào nhau mà nói chuyện , mà mặc xác nó đi, ai quan tâm kia chứ. Chắc đây cũng giống với bao lớp học bình thường khác thôi, nói chuyện có, ồn ào có, việc gì phải lo sợ. “Các em trật tự ổn định lại nào” Cô Misuki vừa dứt câu, mấy lời bàn tán xôn xao đều ngừng lại hết. Thay vào đó là… “Cô hiệu trưởng làm gì ở đây nhỉ”, “có chuyện gì vậy”,…bla bla hiện đầy lên mặt chúng nó rồi kìa, có thật chúng là người lớn rồi không, sao cứ nhao nhao như học sinh tiểu học vậy. Ấy thế mà chỉ ít phút khi lời nói dõng dạc kia vang lên, lớp học lại trở nên yên tĩnh lạ thường. Cái này gọi là nội tại ẩn của boss phải không nhỉ, bug rồi, bug chắc rồi. “Mấy em chắc đã thân với bạn mới trong lớp rồi chứ gì? Ây dà vậy thì mệt rồi đây, cô đến đây cũng chỉ để giới thiệu thành viên mới của lớp mà thôi. À mà nhân tiện nói luôn năm nay cô chủ nhiệm lớp đấy nhé, được hẳn hiệu trưởng dạy ôi dào diễm phúc lắm nha mấy đứa “ “Hả???” “Con lợn giáng thế” “Thôi xong” “Nè tụi bây nghe nói bà chằn này dữ lắm, nên chuyển lớp không?” Hahaha bể bụng mất, giờ này Kuroki Hiro đang có một trận cười sảng khoái ngoài cửa. Mà cũng may cho mấy đứa kia là bà thím này không nghe được chứ không thì chầu ông bà cả lũ. Cô Misuki nghe không được thì hiển nhiên rồi, nói nhỏ thế có thánh mà nghe à. Vậy câu hỏi đặt ra ở đây? Một giáo viên ở ngay trong lớp còn không nghe được thì thằng học trò quỷ sứ ngoài cửa la liếm thông tin kiểu gì? Đơn giản lắm bởi vì cậu – Kuroki Hiro đã vượt qua giới hạn vật lí của con người, hoặc ít nhất là như vậy. “Thưa cô em có ý kiến” một cánh tay dơ lên của cậu học viên trấn át sự bàn tán xôn xao về vẫn đề vừa rồi. “Sawanazaki, gì nào?” “Thứ nhất tại sao cậu bạn học sinh cô sắp giới thiệu lại đến trễ lễ nhập học? Thứ hai em đã xem qua danh sách lớp và nhận thấy rằng nếu tính thêm cậu ta nữa thì thừa một người đấy ạ. Và cuối cùng, cô với người đó có quan hệ gì? “Gì đây sắc bén thật, có còn là học viên năm nhất không vậy” Hiro trầm trồ khen ngợi cậu ta trong ngạc nhiên. Và để đáp lại câu hỏi ấy cô Misuki cũng chỉ đơn giản cười trừ một phát cho qua chuyện, cùng lúc đó cất tiếng gọi. “Vậy thì em học viên đứng ngoài cửa kia vào được rồi đó” “Thì ra đây là mục đích của mụ khi để mình đứng ngoài thế này. Dính câu rồi. Thật là chủ quan” Vừa thộn lại vừa sốc, Hiro không biết làm gì hơn ngoài việc bước vào và thầm rủa cái bầu không khí bình yên, vui vẻ này làm cậu mất cảnh giác. Hiện tại cậu đang đứng trước lớp và quay mặt xuống, đây cũng chính là tư thế huyền thoại khi một học sinh mới giới thiệu về bản thân mình. “À…Chào mọi người, tôi tên Kuroki Hiro rất vui được làm quen” “Vậy Hiro, em trả lời thắc mắc của bạn dùm cô nhé” Tiếng cô Misuki chắc 100% luôn đấy, cái giọng trêu ngươi người khác này chuẩn xâc là mụ chằn tinh luôn. Tặc lưỡi một phát, cậu lên tiếng. “Việc tôi đến muộn do cô Misuki có việc bận nên nhờ tôi đi theo giúp. Với lại tôi là học sinh mới chuyển vào lớp này nên cái danh sách lớp kia sao update nhanh vậy được. Cô ấy với tôi á? Là …’người quen’ thế thôi. Vậy được chưa anh bạn ham tìm hiểu?” Hiro nhìn cậu trai và nở nụ cười. Điều này lí giải tại sao cả lớp lại lạnh gáy đến như vậy. Nó làm cho bất kì ai thấy đều cảm thấy bất an. Cứ như kiểu mượn mồm của ai đó để cười hộ vậy. “Được rồi được rồi, chúng ta vô tiết nào” Cô Misuki là người đã ngắt đứt cái cuộc nói chuyện sặc mùi tình cảm của cậu cùng Sawanazaki. Công nhận tiếc nhỉ, chưa có lấy một cảnh fan service nào cho hủ cả mà :)) “Thế Hiro, em ra sau Sawanazaki ngồi nhé” Cái bà thím này, chuẩn xác là đang ship mình với cái thằng chết tiệt đó chứ gì. Cảm thấy không thoải mái nhưng cậu vẫn phải tuân lệnh, ở trường thì lời nói của giáo viên là lệnh nước mà huống hồ gì thím hai này còn là hiệu trưởng nữa chứ. Vừa lúc định đi xuống… “Thưa cô, cô có thể cho Hiro ngồi cạnh em không?” Giọng nói từ đâu đó phát ra và kèm theo là…vô số các tiếng ồn khác nhau. “Hả? Cái gì? Uây uây thật không đấy?” mấy tên con trai trong lớp đồng thanh hét toáng lên như kiểu Maria Oza… à không Yui Hatano vừa mới đóng cảnh sát hình sự vậy. “Này có gì đâu mà phải hét lên cả thế, để xem nào người vừa mới nói là…” “Cái…” chưa kịp nói câu, sắc mặc cậu lúc này đã chuyển sang trạng thái sốc nhưng cái vẻ mặt ấy đáng tiếc chỉ xảy ra trong thoáng chốc bởi lẽ cậu đã trở về dáng vẻ như thường lệ ngay tức thời. “Chúng ta lại gặp nhau nữa nhỉ ân nhân của em” Chắc cũng đoán ra rồi, đúng vậy không ai khác ngoài cô ấy – Todogami Miyuu. “À…Xin lỗi, chúng ta có quen nhau không thưa quý cô?” Đáp lại cô với giọng điệu giả nai vô số tội, khuôn mặt ngây thơ của cậu khiến ai cũng phải tin rằng ‘họ chưa từng gặp nhau lần nào và Miyuu làm thế cốt chỉ để trêu học sinh mới mà thôi’, chuẩn, hoàn hảo luôn “Cậu kì quá à, làm sao tôi quên được một người táo bạo như vậy chứ” Dùng giả nai để đấu với giả nai, khỏi bàn cũng đủ nghiệm ra được một chân lí rằng ‘con gái luôn thắng’. “Oh, táo bạo à? Em có thể nói chi tiết không Miyuu.” “Chết mợ, mẹ trẻ này mà…” ( có vẻ main còn ăn hành với gái dài dài :v ) “Đúng á, táo bạo thưa cô. Có anh chàng nào lại hỏi con gái về số đo ba vòng của họ khi mới gặp chứ.” “Này cô cũng đâu có nói hết ra, tôi chỉ mới biết được vòng một là 89 còn…” Ôi thôi xong, thằng em lỡ mồm. “CÁI GÌÌÌÌÌ…?” tiếng hét lúc này hiển nhiên to như muốn hấp cái lỗ tai. “Mày được lắm học sinh mới, giám làm ô uế thánh nữ của lớp” “Được, bữa nay mày sẽ được bọn tao âu yếm nhiệt tình” “Kinh thật, nhìn cậu ta hiền lành thế thôi chứ chẳng phải dạng vừa đâu” Hình như đám con trai đang tỏa ra một luồng khí hắc ám bao trùm lớp và kèm theo là cả chục khuôn mặt ghê rợn nhìn chằm chằm vào cậu cùng một lúc. Cậu đang tưởng tượng phải không nhể? “Không không phải, hiểu nhầm rồi, tôi không phải hạng người như vậy đâu. Ê nói gì đi chứ Miyuu” Cái kiểu phản bác trong vô vọng này càng khiến Miyuu muốn troll thêm thì có chứ ở đó mà giúp. Thiệt tình, nhờ sai người cứu hộ rồi chú em. “Hiro, nói dối là không tốt đâu nhé, cậu là người đầu tiên biết được nó, đến cả bố mẹ tôi còn không biết nữa là” Mẹ trẻ này đóng kịch giỏi kinh thế. Thôi thằng nhỏ từ nay thế là tàn. “Anh em…Thiếnnnn…” Hôm nay, tiết học đầu tiên cậu đã lâm vào hoàn cảnh “xuân này con không về” “Khônggggggg…” Tiếng thét thất thanh của cậu khi bị đám bạn lôi đi trong thảm thương vang vọng cả lớp học, khuất sau đấy là nụ cười tinh nghịch của Miyuu. “Chậc, cái đám này có học nữa không đây” Bỏ lại là lời phàn nàn của cô Misuki từ phía sau, mọi tiếng ồn lúc này chỉ tập chung vào mỗi cậu. Thật tội nghiệp cho cậu bé khi bị FA hội đồng. Người ta thường nói FA là lực lượng đông đảo và hùng mạnh nhất trái đất quả nhiên không ngoa. Nhật kí về ngày đầu tiên học lại của Kuroki Hiro kết thúc trong thảm hại bởi một đứa con gái.
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software