| abstract
| - “N,Ngh…” Miệng khẽ rên rỉ, mí mắt Lux mở ra. Thứ đầu tiên mà cậu thấy là một trần nhà bằng gỗ tương đối mới, theo sau là mùi thơm phức của hoa, của thảo dược và đâu đó là thoang thoảng mùi cồn kích thích nơi đầu mũi cậu. “…! Anh đã dậy rồi sao!? Cám ơn trời…! Nii-san!” Nụ cười của cô gái ôm chầm lấy Luux phản chiếu lại trong đôi mắt mở hờ của cậu. “Nơi này là---?” Ngay khi cậu đỏ mặt nói thế, Airi lập tức tách ra khỏi Lux và sau khi khẽ hắng giọng, cô nhanh chóng trở lại với nét mặt điềm tĩnh và chỉnh thẳng lưng lại. “Um—vậy là, cuối cùng anh cũng tỉnh lại à, Nii-san?” “Airi? Ugh…!” Cố lắng nghe giọng cô em gái, Lux nhíu mày khi một cơn đau âm ỉ chạy qua cơ thể cậu. Airi đang mặc đồng phục thấy liền thở dài trên chiếc ghế trước giường. “Gieo gió gặt bão mà. Sau khi liên tục sử dụng Thánh Y Bahamut nhiều đến thế thì đây là điều đương nhiên thôi không phải sao? Tốt hơn hết thì anh cứ ngủ suốt cả tuần giống như hồi trước đi.” “…Có khi nào… em đang giận à?” Khi Lux còn đang cười vụng thì... “Chẳng lẽ em không nói thì anh cũng không chịu hiểu sao!?” Cô bé nhăn nhở mà nói. Thánh Y Bahamut đòi hỏi một lượng tiêu thụ cực lớn từ người sử dụng. Ngay cả khi đó là với Lux – một tên con trai có năng khiếu về Cơ Long vượt xa hơn cả những cô gái bình thường – vẫn là một gánh nặng đáng kể. Chính vì thế cũng dễ hiểu khi Lux – người đã gần như là đã chết trước kia – đã hứa với Airi sẽ không trực tiếp sử dụng đến Thời gian giới hạn cũng như Thánh Y của Bahamut. Đó cũng là lý do tại sao Airi – một học sinh muốn trở thành công chức lại đi nghiên cứu những tài liệu cổ về những di tích có liên quan tới Cơ Long. Nếu như không may, tài năng của Lux và sự thật cậu là “Hắc Anh hùng” bị phanh phui, Airi lo rằng cậu sẽ bị xem là một mối nguy hiểm bởi nhiều tổ chức khác nhau ở cả trong và ngoài nước, từ đó khiến cậu trở thành mục tiêu. Cô bé đã cố ngăn cậu lại là vì thế. Cho đến khi Lux hạ gục được “một kẻ nào đó” mà anh đang truy đuổi, do hai ý nghĩa đó mà cô đã cố ngăn lại cái cái thói quen cứ đâm đầu vào nguy hiểm của anh trai-- Biết rằng Airi lo lắng cho mình nên khi cậu cố xin lỗi, “Nii-san là đồ đạiiii ngốc.” Airi nói thế rồi ôm chầm lấy Lux, vùi mặt cậu vào trong ngực cô. “…Năm năm trước, khi Nii-san ngã khụy rồi không hề tỉnh dậy, anh có biết là mỗi ngày em đều lo lắm không…?” Một Airi luôn tỏ thái độ điềm tĩnh giờ lại đang nói bằng một chất giọng vẩn đục. ‘Chắc mình đúng là một thằng ngốc rồi’ Lux mỉm cười gượng gạo. “Xin lỗi vì đã để em phải lo nhé, Airi.” Một lúc sau khi cậu xoa đầu cô em gái đến khi cô dịu đi, “Nhắc mới nhớ… mọi người vẫn an toàn chứ?” “…………” Ngay khi những từ ấy bật ra khỏi miệng, Airi liền tách ra và nhìn Lux bằng cái nhìn khinh miệt dưới sự ngỡ ngàng của cậu. Vì một lý do nào đó mà có lẽ cô ấy đang… bất mãn. “Anh hãy đi mà hỏi họ ấy, em đi đây. Tự bảo trọng đấy, Nii-san.” “Ừ, gặp lại sau nhé.” Airi đứng dậy và lặng lẽ rời khỏi bệnh xá, băng qua ba cô gái vừa mới bước vào trong. “Ya, thật tốt khi thấy cậu trông vẫn khỏe, Lux-kun.” Oh! Cậu tỉnh lại là tốt rồi! Thế nào hả, Lux-cchi, có nhớ tớ hem?” “Yes. Có vẻ như chỉ là mệt mỏi thôi nên có vẻ cậu ta vẫn ổn.” Bọn họ là bộ ba Sharis, Tillfarr và Nokuto. Mỗi người đều cầm trên tay nào là trái cây, hoa quả rồi đặt lên cạnh giường Lux… ngoài ra còn có cả dây chuyền hộ mệnh nữa. “…Cám ơn nhé.” Nhìn thấy có những người vì cậu mà làm nhiều đến thế, bất giác khóe mắt cậu cảm thấy cay cay. “Fufu. Có vẻ như cậu cảm động tới nỗi không nói nên lời luôn rồi nhỉ. Nhưng mà không cần phải bận tâm đâu, Lux-kun.” “Phải đó. Cậu biết mà, Lux-cchi. Khi một cô gái tặng quà cho cậu thì cậu phải tặng lại cho cổ một món to hơn. Một phép xã giao của Tân Đế Quốc đấy nhá.” “Yes. Tất cả đều mong đợi điều đó.” “…Ờ, nói sao nhỉ, tớ sẽ cố hết sức.” Nhìn ba cô gái cười, Lux chỉ đáp lại bằng một nụ cười bối rối. “Nán lại lâu ở nơi dưỡng bệnh không tốt đâu. Thứ lỗi cho bọn tớ phải đi trước nhé.” ‘Nếu thế thì đừng có quăng thêm cục tạ quà cáp lên người thằng này chứ…’ Lúc cậu cố nuốt lại những lời đó rồi tạm biệt bộ ba kia thì cũng là lúc hai cô gái tiếp theo bước vào. “Cậu có vẻ vẫn ổn hơn tôi nghĩ đấy nhỉ?” “Chào buổi sáng, Lu-chan.” Một cô gái có vóc dáng thanh mảnh mang nét mặt điềm tĩnh, cô gái còn lại mang cảm giác “mền mịn như bông’ với một bộ ngực khủng. Krulcifer Einvolk và Philphie Aingram. “Thôi thì, tôi cũng có khá nhiều chuyện muốn nói hết với cậu, cơ mà—” Krulcifer đưa mắt nhìn xuống và làm một khuôn mặt trầm tư một lúc. Nhận ra rằng chuyện đó là về “Hắc Anh hùng”, Lux giật mình. “Dù vậy, cậu có một tính cách khá thiệt thòi đấy nhỉ.” Krulcifer nói bằng giọng bỡn cợt. “Nếu như cậu không yêu cầu hợp tác thì tôi đã chẳng biết được bí mật của cậu. Thế thì tại sao?” Cậu đã nhờ Krulcifer bảo vệ Lisha và Kị sĩ đoàn đề phòng trường hợp kẻ địch không nhắm Lux tấn công mà vào bọn họ ở phía sau. Lần này cuối cùng thì Lux cũng đã đánh bại được toàn bộ kẻ địch, thế nhưng có vẻ như Krulcifer đã dọn dẹp chiến trường sau đó bằng nhiều cách khác nhau, ví dụ như bắt giữ những kẻ phiến loạn có Cơ Long đã bị phá hủy rồi giao chúng cho đội cảnh bị của Pháo đài trấn. “Vì tớ nghĩ đó là cách duy nhất.” Lux thành thật trả lời lại. Để cứu được Lisha, cậu có thể làm mọi thứ. Nhờ thế mà cậu mới có thể chiến đấu mà không chịu sự ràng buộc nào, sự hợp tác của một người xuất sắc là không thể thiếu. “Việc đó thì ổn cả thôi, nhưng mà tốt hơn hết thì cậu nên cẩn thận đấy. Tuy mạnh thì mạnh nhưng cậu lại sơ hở đầy ra đấy.” “Eh--?” Giọng nói ranh mãnh của Krulcifer làm Lux sửng sốt. “Tôi không phải là một con đàn bà độc ác đến mức tiếp tục chuyện này trước một người đang dưỡng bệnh đâu. Chúng ta sẽ lại nói chuyện một cách chậm~ rãi và cẩn thận sau nhé.” “À, ừm, nhờ cậu nhẹ tay cho…” Trong khi Lux chỉ có thể đáp lại như thế trước nụ cười đầy ẩn ý của Krulcifer thì… “…Philphie?” “…………” Philphie lặng lẽ áp sát lấy Lux và lấy trán mình chạm vào trán cậu. “Uwah!?” Khi khuôn mặt dễ thương của cô tiến gần đến nỗi hai môi gần như có thể chạm nhau, Lux bối rối ngả người về phía sau. Ngay cả như thế, Philphie vẫn chẳng có dấu hiệu gì là bận tâm cả. “Ừm. Không có sốt, chắc là hông sao đâu.” Cô lẩm bẩm khi hai tay vẫn cầm gặm một chiếc bánh donut. “Mừng cậu quay trở lại, Lu-chan.” Vẻ mặt luôn vô cảm của cô nay đã mỉm cười. “…À, ừ, tớ về rồi đây, Phi-chan.” Khi Lux thoáng đỏ mặt vì ngượng, Philphie buông khỏi người cậu và bước ra ngoài. “Thế nhé, gặp cậu sau.” “Eh? Ừ ừ…” “Cậu có một cô bạn thuở nhỏ khá dễ thương đấy.” “Đ-Đừng có chọc tôi nữa mà!” Krulcifer cười khúc khích và cũng rời khỏi bệnh xá. Khi Lux với lồng ngực vẫn còn đập thình thịch đã thức dậy, một vài người bạn cùng lớp và thành viên Kỵ sĩ đoàn đã ghé qua bệnh xá thăm cậu. “Oh, cậu không sao hết! Số cậu đen quá ha.” “Có vẻ như cậu đã bảo vệ Lizsharte-sama. Cậu có được lời cảm ơn của tôi lần này đấy.” “Lần sau cậu nên học làm thế nào để tấn công đi. Mặc dù cậu chẳng thể nào bì được với huyền thoại—‘Hắc Anh hùng’ ấy.” Nghe một vài nữ sinh nói chuyện, Lux đoán rằng có lẽ danh tính của cậu vẫn chưa bị lộ. Lisha thì dĩ nhiên rồi, nhưng đến cả Krulcifer và Nokuto dường như cũng đã nhận ra. “…Phù.” Khi tất cả những vị khách đã rời đi, người vào cuối cùng là cô gái bác sĩ của bệnh xá. Sau khi đặt ra một vài câu hỏi cho Lux đã tỉnh lại, cậu được cho làm một bài kiểm tra nhỏ. “Có tin nhắn từ hiệu trưởng Relie đây. Cô ấy muốn cậu sau khi bình tâm lại rồi hãy tới phòng hiệu trưởng ngay. Hình như là thứ gì đó khá quan trọng có liên quan tới việc đối đãi cậ—” “…Em hiểu rồi ạ.” Lux thở dài khi rời khỏi bệnh xá. Đúng như dự đoán, vấn đề quan trọng này lẽ ra cũng phải được biết tới bởi Hiệu trường Relie. Giờ thì danh tính của ‘Hắc Anh hùng’ đã bị lộ, Lux không thể nào lưu lại ở nơi này được nữa dẫu cho chỉ có vài người biết chuyện ấy. Ngay từ đầu, chuyện một người của Đế quốc lại tham gia vào cuộc đảo chính không được đưa ra ánh sáng. Nếu như một thành viên trong Hoàng tộc của Tiền Đế quốc lại đi lật đổ chính nó, cuộc đảo chính sẽ không được xem là cách mạng mà chỉ là trận chiến tranh giành quyền lực hay diễn trò dưới con mắt của người dân và các chư hầu, dẫn đến sự thống nhất của Tân Đế quốc sẽ bị suy yếu. Vì thế, cho dù tin đồn về “Hắc Anh hùng” có bị rộ lên đi nữa, sẽ rất tồi tệ nếu như Lux là Hoàng tử và cũng là bằng chứng sống còn sót lại. Vả lại, ngay từ đầu mình chỉ là nhập học tạm thời thôi mà…” Chắc chắn là bàn về chuyện đó thôi mà… ‘…Cuối cùng cũng phải nói lời tạm biệt rồi nhỉ.’ Mang theo một cảm xúc hơi khó hiểu trong lồng ngực, Lux quyết định tiến về nơi ấy…
|