About: Tenseisha wa Cheat o Nozomanai:Tập 1 Chương 3   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : 134.155.108.49:8890 associated with source dataset(s)

Tôi tỉnh giấc vì mùi súp. Tôi đang một mình bên trong chiếc xe ngựa. Không thấy Gai, Swyn-san hay Panama-san đâu cả. Ah, nhưng Thủy Tinh linh và Phong Tinh linh thì đang ngồi trên bậc thang của chiếc xe. Sau khi Phong Tinh linh nhận ra tôi đã tỉnh lại, cô ấy ra dấu cho tôi đến gần. Cùng với các Tinh linh, tôi nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Cả nhóm đang chuẩn bị bữa trưa. Họ đã nhóm một cái bếp, và đã đặt một nồi súp lên trên ngọn lửa. Còn người đang khuấy nồi là Swyn-san. Một pháp sư và một cái nồi. Ppfft. Thật sự rất hợp với nhau nhỉ. 「Vậy là cháu đã tỉnh rồi sao, cô bé.」(Đội trưởng) 「Eh?」(Mira)

AttributesValues
rdfs:label
  • Tenseisha wa Cheat o Nozomanai:Tập 1 Chương 3
rdfs:comment
  • Tôi tỉnh giấc vì mùi súp. Tôi đang một mình bên trong chiếc xe ngựa. Không thấy Gai, Swyn-san hay Panama-san đâu cả. Ah, nhưng Thủy Tinh linh và Phong Tinh linh thì đang ngồi trên bậc thang của chiếc xe. Sau khi Phong Tinh linh nhận ra tôi đã tỉnh lại, cô ấy ra dấu cho tôi đến gần. Cùng với các Tinh linh, tôi nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Cả nhóm đang chuẩn bị bữa trưa. Họ đã nhóm một cái bếp, và đã đặt một nồi súp lên trên ngọn lửa. Còn người đang khuấy nồi là Swyn-san. Một pháp sư và một cái nồi. Ppfft. Thật sự rất hợp với nhau nhỉ. 「Vậy là cháu đã tỉnh rồi sao, cô bé.」(Đội trưởng) 「Eh?」(Mira)
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • Tôi tỉnh giấc vì mùi súp. Tôi đang một mình bên trong chiếc xe ngựa. Không thấy Gai, Swyn-san hay Panama-san đâu cả. Ah, nhưng Thủy Tinh linh và Phong Tinh linh thì đang ngồi trên bậc thang của chiếc xe. Sau khi Phong Tinh linh nhận ra tôi đã tỉnh lại, cô ấy ra dấu cho tôi đến gần. Cùng với các Tinh linh, tôi nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Cả nhóm đang chuẩn bị bữa trưa. Họ đã nhóm một cái bếp, và đã đặt một nồi súp lên trên ngọn lửa. Còn người đang khuấy nồi là Swyn-san. Một pháp sư và một cái nồi. Ppfft. Thật sự rất hợp với nhau nhỉ. Panama-san đang xiên những chiếc bánh mì vào những chiếc que để nướng. Trong khi đó, Gai đang sẵn sàng trên bàn với một cái muỗng trên tay. Un, thật sự, điểm mạnh của cậu là ăn mà, đúng không? Tuy nhiên, tôi cũng chỉ là một đứa trẻ 5 tuổi thôi mà. Thổ Tinh linh đang ngồi trên bếp, còn Hỏa Tinh linh thì đang nhìn ngọn lửa đang cháy và đang nhảy mủa tưng bừng. Có lẽ mấy đứa đó là người nhóm bếp. Guze-san và Blum-san đi ra từ trong rừng, trên tay đang cầm những cành củi khô. Còn Đội trưởng-san, ngài ấy đang đứng sau bóng của chiếc xe, tay cầm bản đồ. Tôi tự hỏi không biết có phải ngài ấy đang xác nhận con đường mà chúng tôi đang đi hay không. 「Vậy là cháu đã tỉnh rồi sao, cô bé.」(Đội trưởng) Ngài ấy thấy tôi đã tỉnh và bế tôi xuống xe. 「Cháu thấy sao rồi?」(Đội trưởng) 「Cháu đỡ rồi. Cháu nghĩ mình đã khỏe hơn sau khi ngủ.」(Mira) Tất cả là nhờ các Tinh linh. Khi tôi đang ngủ, các Tinh linh đã nhẹ nhàng xoa dịu tôi cho đến khi cơn đau qua hẳn. Tôi nghĩ là họ đã dùng một loại phép thuật hồi phục nào đó lên tôi dù cho họ không nhận lại được bất kì chút pháp lực nào. Họ đúng là những đứa trẻ ngoan mà. Tôi ngồi xuống bên Gai và nhận một cái tô gỗ cùng một cái muỗng gỗ. Tôi nhúng cái bánh mì cứng được nướng sơ vào tô súp để làm nó mềm hơn trước khi ăn. 「Nào, chúng ta ăn thôi.」(Swyn) Ngay sau khi Swyn-san nói vậy, Gai bắt đầu nhai ngấu nghiến. Dù cho cái bánh mì trước mắt cậu khá cứng, cậu ta ăn nó ngay lập tức sau khi nhúng nó chỉ một chút. 「Gai, ăn chậm thôi không là phỏng lưỡi đấy.」(Mira) Tôi ít nhiều nhắc nhở cậu ấy, và húp một ngụm súp. Nó làm tôi chợt nhận ra, tôi tự hỏi Tinh linh có cần thức ăn không? Hay họ chỉ ăn pháp lực mà người pháp sư giải phóng ra khi người pháp sư đó muốn nhờ họ thực hiện phép thuật? Vì họ đã dùng phép thuật lên tôi trong khi tôi không hề nhờ họ làm vậy, tôi có nên cho họ chút pháp lực của mình như quà cảm ơn không? Nhưng tôi phải làm việc đó thế nào? Hỏi Swyn-san thì chẳng khác nào chọc trúng tổ ong. Nếu tôi lấy phép thuật trong các light novel để tham khảo, vậy thì pháp lực giống như một loại Khí đang chảy bên trong tôi. Fuufuufu. Tôi biết Khí công (Điều khiên hơi thở) đấy. Đó là thứ mà tôi đã học trong một khoảng thời gian. Tuy nhiên, dù cho tôi nói như mình biết nhiều về nó lắm, tôi thật ra chỉ nắm được phần nổi của nó thôi. May mà, trong trường hợp này thì không cần phải hiểu chính xác lắm. Dù sao thì, Swyn-san cũng đã nói là "Điều quan trọng với phép thuật là tưởng tượng" mà. Trong những bộ anime mà tôi đã xem hay manga và light novel mà tôi đã đọc, chúng đã đề cập đến rất nhiều loại phép thuật, vậy nên trí tưởng tượng của tôi rất phong phú. Dù cho hiểu biết của tôi về phép thuật khá ít, trí tưởng tượng của tôi có thể bù lại được. Giả sử pháp lực là Khí, vậy thì tôi cần tạo ra một khối Khí bên trong cơ thể trước khi tập hợp chúng lại trên đầu ngón trỏ tay phải của tôi. Trong khi thưởng thức cái bánh mì mà tôi vừa ăn, tôi nhắm mắt, nhìn xuống và lập tức làm thử. Etto, đầu tiên, hít thật sâu. Tôi tưởng tượng một quả bóng pháp lực bên trong ngực tôi, rồi tôi chuyển nó đến giữa lồng ngực. Khi tôi làm vậy, tôi thấy thứ gì đó ấm ấm bên trong tôi. Đó có lẽ là pháp lực. Tôi ngừng tích tụ quả bóng pháp lực tưởng tượng và đưa nó xuống vai phải, rồi xuống tay phải tôi, trước khi tưởng tượng nó tập trung trên đầu ngón trỏ. Thứ ấm ấm trong tôi cũng bắt đầu di chuyển cùng lúc. Tôi mở mắt để xác nhận nó. Ngón tay tôi đang tỏa sáng với ánh sáng màu dưa lưới. Mọi chuyện khá suôn sẻ. 「Mira-san?」(Swyn) 「!? Vâng?」(Mira) Bất thình lình Swyn-san gọi tôi và sự tập trung của tôi tiêu tan. Ánh sáng tan rã. Hết cả hồn. Tôi bị phát hiện rồi sao? Tôi bị phát hiện rồi đúng không? Swyn-san nhẹ nhàng nói với tôi, người đang hành động rất đáng ngờ, và hỏi xem tôi có sao không. Cháu xin lỗi, nhưng 「Cháu đang tập trung pháp lực.」Tôi tuyệt đối không thể nói vậy được. 「Không, cháu chỉ hơi lơ đãng tí thôi.」(Mira) 「Cậu đang mơ ngủ à?」(Gai) Tốt lắm Gai. Đôi lúc cậu cũng hữu dụng đấy. Trong khi tôi nhét bánh mì vào miệng và tập trung lại, vì mục tiêu tặng pháp lực của mình cho các Tinh linh, tôi tìm họ. Mới lúc nãy thôi họ còn ở gần bếp, nhưng giờ thì chẳng thấy đâu. Tôi nhìn ra xung quanh, và thấy họ đnag co ro cùng nhau gần đống củi. Tôi lúng túng. Họ đang chơi oshikuramanju sao? Không, họ đang run sợ. Có vẻ như họ đang sợ một cái gì đó, nhưng... Hỏa Tinh linh nhận ra tôi đang nhìn họ và nói cái gì đó một cách gấp rút. Nhưng, tất nhiên, tôi không thể nghe được giọng của cậu ấy. Cậu ta bèn chỉ cái tay nhỏ nhắn về hướng chiếc xe ngựa. Chiếc xe đang dừng trên một gò đất nơi những con ngựa đang yên lặng gặm cỏ sau khi được cởi ách. Những con chiến mã của các hiệp sĩ cũng giống vậy. Các tinh linh khác cũng tham gia vào và giơ tay lên để ra hiệu. Tuy nhiên, tôi không thể hiểu được. Nhận thấy tôi lại tiếp tục nhìn bâng quơ, Swyn-san gọi tôi lần thứ hai. Ngay khi tôi bắt đầu nghĩ phải lừa ngài ấy thế nào, các chữ cái đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi. 3 kí tự Katakana. 『KI-KE-N (キケン – Nguy hiểm)』 「Eh?」(Mira) Các Tinh linh quay đầu về phía tôi, người vừa vô thức kêu lên. Khuôn mặt của họ bắt đầu sáng lên. Lại một lần nữa, những chữ cái lại trôi nổi trong đầu tôi. Giờ thì có đến tận 2 dòng. 『NGUY HIỂM』 『CHẠY ĐI』 Giống y như một màn hình máy tính hiển thị từng con chữ nối tiếp nhau vậy, những chữ cái nổi lên bắt đầu nhân lên đều đặn và bắt đầu làm xáo động suy nghĩ của tôi. 『NGUY HIỂM』『CHẠY ĐI』 『CHẠY ĐI』『COI CHỪNG』 『CHẠY ĐI』『CHẠY ĐI』『CHẠY ĐI』『CHẠY ĐI』『CHẠY ĐI!』 「Mira-san!」(Swyn) Swyn-san đặt tay ngài ấy lên vai tôi và nhìn thẳng vào mặt tôi. 「Chuyện gì vậy, Mira-san?」(Swyn) Tôi muốn trả lời với Swyn-san thứ đang làm tôi lo lắng, nhưng tâm trí tôi tràn đầy những cảnh báo nên tôi không thể nghĩ gì được. Thứ mà tôi nói ra chỉ là những lời lẩm bẩm đứt quãng. 「...Các Tinh linh, đang sợ hãi...」(Mira) 「Cháu có thể thấy Tinh linh sao?」(Swyn) 『NGUY HIỂM』 『CHẠY ĐI』 『NÓ ĐẾN RỒI!』 「Cái gì nguy hiểm? Cái gì đến?」(Mira) Tôi, lại một lần nữa bị bắt phải đọc những chữ cái, nên tôi nhắm nghiền mắt lại và gào thét. 『MANA EATER!』 Cùng lúc đó, một tiếng gầm đinh tai vang lên như sấm. Tiếng hí điên cuồng của những con ngựa cắt xuyên không gian. Mọi người đều quay lại về phía chiếc xe ngựa và cứng người. Tuy nhiên các Hiệp sĩ chỉ bị trong giây lát và lập tức sẵn sàng chiến đấu. 「Quỷ tha tinh linh bắt. Mana Eater thật sự xuất hiện ở đây.」(Panama) 「Chết tiệt, nó to quá!」(Guze) 「Tôi thật sự phải gửi kháng nghị lên Hiệp hội mới được.」(Blum) 「Chúa ơi.」(Đội trưởng) Nó đáp xuống ngay trên đỉnh đồi và vào chính giữa chiếc xe ngựa tàn tạ. Mặc dù hơi bẩn, vảy lưng của nó tỏa ra chút bóng loáng. Một con ma thú cao hơn 5 mét đứng lên trong khi đang liếm môi. Một cơ thể vĩ đại, móng sắc nhọn và một cái lưỡi dày uốn éo từ trong miệng nó, chỗ mà ta có thể thấy từng hàng răng như răng cưa. Dù kích thước có lớn hơn tôi tưởng tượng một chút, nó đúng như những gì Swyn-san nói: nó là một con ma thú hình dạng cá sấu. 「Rất có thể là nó đã bị thương. Có lẽ nó đã tuyệt vọng chạy đến đây để nhắm đến một người có pháp lực lớn. Với trang bị hiện tại của chúng ta, chúng ta, có lẽ, chỉ câu giờ được một chút, vậy nên Swyn-san xin hãy dẫn hai đứa trẻ và trốn thoát nhanh đi.」(Đội trưởng) Theo như lời chỉ dẫn của Đội trưởng, Swyn-san kéo tay tôi và Gai. 「Nó sẽ không để ý nếu ta di chuyển chậm. Hãy luôn để mắt đến nó.」(Swyn) Với một cái gật đầu chúng tôi bắt đầu chạy. Tôi vô tình thoáng thấy hình bóng các Tinh linh trong tầm mắt. Họ đang nhìn chằm chằm vào còn ma thú và đang run sợ. Tôi sực nhớ là Mana Eater sẽ ăn mọi loại pháp lực. Có lẽ nào, nó cũng ăn cả Tinh linh sao!? Tôi không thể bỏ mấy đứa đó lại được! Tuy nhiên, nếu tôi hành động bất cẩn thì sẽ chọc giận Mana Eater mất. Phải rồi. Có lẽ tôi cũng có thể truyền thông điệp đến họ bằng cách dùng các kí tự nổi trong đầu nhỉ? 『Đến đây. Hường này nè.』 Dù tôi nhiệt tình truyền nó đi trong đầu, các Tinh linh liên tục run sợ ấy không nhận ra nó. Hay có lẽ nó không được truyền đi? 「Mira, cậu làm gì vậy? Chạy thôi.」(Gai) Gai kéo tay tôi. 「Tớ biết. Nhưng tớ không thể để mấy đứa trẻ đó lại được.」(Mira) 「Mấy đứa trẻ đó là ai vậy?」(Gai) Chết. Việc tôi có thể nhìn thấy Tinh linh phải là một bí mật chứ, nhưng tôi đã lỡ lời rồi. Không còn thời gian để nghĩ đến cách đối phó đúng đắn sau chuyện này nữa. Vì không thể truyền kí tự, vậy tôi có thể làm gì khác... Phải rồi! Bên trong xe ngựa, Phong Tinh linh có thể nghe thấy lời thì thầm của tôi. Có lẽ... 「Xin hãy đi hướng này.」(Mira) Tôi ra dấu, giống như một lời thì thầm cầu nguyện. Phong Tinh linh giật mình và quay đầu lại. Cô ấy nghe được rồi! Âm thanh là sự rung động mà. Đúng như tôi nghĩ, Phong Tinh linh rất nhạy với âm thanh. Trong khi khóc như mưa, Phong Tinh linh túm vạt áo của 3 Tinh linh còn lại bằng toàn bộ sức lực và bay lên. Các Tinh linh nhanh chóng sà vào lòng tôi và tôi ôm chúng bằng cả hai tay, nhưng cùng lúc, con ma thú gầm lên một tiếng đinh tai. 「Nó đến đấy!」(Hiệp sĩ) Các Hiệp sĩ bắt đầu chạy đến đối mặt với con ma thú. Tôi bị Swyn-san tóm lấy và ngài ấy vác tôi đi trên tay. 「Chạy đi!」(Swyn) Nghe thấy lời của Swyn-san, Gai lập tức chạy hết tốc lực như một mũi tên. Swyn-san cũng bắt đầu chạy. 「Hỡi Gió, hãy chấp nhận viên đá phép thuật này. Hãy ban cho chúng tôi tốc độ cao hơn! 」(Swyn) Một lượng pháp lực màu xanh lá giải phóng từ tay Swyn-san. Từ trong tay tôi, Phong Tinh linh tuyệt vọng vươn ra đến chỗ pháp lực và ăn nó. Rồi, đột nhiên, tốc độ của chúng tôi tăng lên sau khi nhận được sự trợ giúp của gió. 「Bao vây nó!」(Hiệp sĩ) 「Nếu bị đánh trúng, lập tức rút lui! Cầm chân nó lại!」(Hiệp sĩ) Tiếng hét giận dữ truyền đến mỗi người, tiếng vũ khí và tiếng gầm của con ma thú có thể nghe thấy từ xa. Tôi nhìn về phía sau qua vai Swyn-san về cảnh tượng phía xa kia, và giật mình. Guze-san người muốn vung kiếm để đâm vào con ma thú lập tức bị đánh văng sau khi trúng một cú vung từ đuôi nó. Không bỏ lỡ cơ hội này, từ phía ngược lại, Đội trưởng-san và Panama-san đâm vào chân nó bằng kiếm. Trong khi gầm lên, con ma thú giơ cao cái chân bị đâm lên. Nếu thanh kiếm của họ bị lấy đi, thì họ sẽ không còn cách nào để tấn công. Vậy nên trong khi nắm chặt lấy thanh kiếm, cả hai người họ bị nhấc lên cao. Rồi họ đá vào chân con ma thú đang giơ cao trên không, rút kiếm ra khỏi chân nó và nhảy xuống. Rồi họ nhanh chóng thực hiện một cú lộn người để giảm tổn thương khi rơi và tránh bị giẫm nát trong chân của con ma thú. 『Guroooooooooooon!』 Con ma thú gầm lên trong giận dữ. Tôi thấy ánh mắt của nó đang lườm các hiệp sĩ và ngay lập tức làm tôi rùng mình. Nó đang đến. Với một vụ nổ, nó đột nhiên dậm lên đất, lao vào Blum-san và đánh văng ngài ấy. Lờ đi các hiệp sĩ đang đuổi theo, nó tiến đến trong khi gầm rú. Nhanh quá. Cả cơ thể nó đang bao phủ với đầy những nhát cắt nhỏ và đẫm máu. Cái hàm khổng lồ của nó mở ra với nước bọt chảy ra. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm không hề đổi hướng, nó đang đói. Và mục tiêu là, tôi. Khi tôi nhận ra điều này, mặt tôi tái nhợt. Sau đó, nó làm cơn giận trong tôi bùng cháy. 「Ngươi đang đùa ta sao?」(Mira) 「Mira-san?」(Swyn) Ngay khi tôi mở miệng và nói với giọng thấp, Swyn-san quay đầu lại nhìn về phía sau. Ngài sau đó liền thấy con ma thú đang dần tiếp cần và ngài ấy trượt chân. Tôi xoay người nhảy xuống khỏi tay ngài, và đứng đối mặt với con ma thú. Các Tinh linh trong tay tôi cũng cố đứng lên mặc dù vẫn đang run rẩy. 「Mira! Swyn-san!」(Gai) Gai nhận ra chúng tôi đã ngừng di chuyển và hét lên. 「Cậu đang làm gì thế? Nhanh lên! Chạy đi!」(Gai) Dù cho đang bị thương, Đội trưởng-san và Panama-san cũng cố đuổi theo con ma thú. Cho dù xương của họ đã gãy rồi, Guze-san và Blum-san cũng đang gắng sức đứng dậy. 「Ngươi đùa ta sao?」(Mira) Phải, ngươi đang đùa giỡn với ta sao? Ở kiếp trước, tôi bị một chiếc xe đâm và chết. Ở kiếp này, không lẽ tôi lại bị một con ma thú giết và ăn thịt sao? Và không chỉ có tôi. Gai cũng thế, Swyn-san nữa, mọi người nữa, mọi người... 「Ta không muốn sức mạnh cheat chút nào. Nhưng vì ta có nó nên ta sẽ đánh bại tên khốn này tại đây! Ngay lúc này!」(Mira) Tôi nói những lời này từ miệng, ngước mặt lên, và tưởng tượng ước nguyện của tôi trong đầu. Là sự trùng hợp khi tôi được sinh ra là một con người với lượng pháp lực khác thường, hay tôi được một ai đó ban cho? Tôi không biết cái nào đúng, nhưng giờ không quan trọng. Vì tôi có sực mạnh cheat này thì tôi có thể dùng được phép thuật. Nếu không thể dùng đươc phép thuật thì sao có thể gọi là cheat được? 「Nhận lấy pháp lực và ban ước nguyện cho tôi!」(Mira) 「Wa-,oi! Nó bắt chước Swyn sao!?」(Đội trưởng) Có lẽ vì quá bất ngờ, Đội trưởng-san ngã xuống. 「Eh? Mira? Cậu dùng phép thuật được sao?」(Gai) 「Dừng lại đi Mira-san! Cái lỗ lúc trước tôi làm vô dụng với nó!」(Swyn) Tôi đã biết rồi, nếu đó là cái lỗ ở kích cỡ đó thì thậm chí không thể bắt được chân nó nữa. Tôi lờ đi tiếng hét sợ hãi của Gai và Swyn-san. Tôi nhanh chóng hình dung ra phép thuật, và giải phóng pháp lực từ tay phải. Trước mắt tôi, nó trở thành một khối cầu khổng lồ màu mật ong. Thổ Tinh linh, người nhận nó, biến đổi từ một người lùn cao 3 cái đầu thành một người cao lớn mà tôi phải ngước đầu lên mới thấy. Mái tóc vàng của cậu ấy, không, anh ấy phấp phới trong gió. Tôi đưa tay phải lên hết cỡ và lập tức vung xuống. 「Barricade! (Chướng ngại vật!)」(Mira) File:Tenseisha v1c3 (p58).jpg Mặt đất rung chuyển, cùng với một tiếng động vang như sấm, nó ngay lập tức được tạo ra từ mặt đất. Rộng 3 mét, cao 8 mét, dày 7 mét ở đáy và 3 mét ở đỉnh. Đó là một bức tường có hình dạng giống như một cái đê chắn sóng nghiêng nhỏ vậy. Bởi vì chướng ngại bất ngờ xuất hiện trước mặt, con ma thú không thể chống lại được lực quán tính và đâm sầm vào nó. Tuy nhiên, chướng ngại vật dày đặc đó không hề suy suyển chút nào. 「N-nó dừng lại rồi! Nhưng vẫn không được! Bất kể bức tường đó có mạnh thế nào, nó vẫn chỉ cẩn ăn lượng pháp lực trong nó thôi... 」(Swyn) 「Mục đích thật sự không phải là bức tường.」(Mira) 「Eh?」(Swyn) Swyn-san nhìn tôi một cách nghiêm trọng. Tuy nhiên tôi không trả lời ngài ấy, tôi kiểm tra tình trạng con ma thú ở phía sau bức tường. Cú va chạm liệu có làm nó chấn động não không? Nó không nhúc nhích tí nào. Tuy nhiên, nó kêu lên một tiếng gầm gừ. Tôi nhếch mép cười. Tuyệt hảo. 「 3, 2, 1, ......0」(Mira) 『Guaaaa!』 Khi tôi đếm đến 0, âm thanh của đất đá đổ xuống vang lên hòa cùng tiếng gầm của con ma thú. Và rồi, một tiếng va chạm lớn nổ ra. Tôi chậm rãi tiến đến phía bên kia của chướng ngại, và đứng trên bờ vực của một cái hố nằm ngay sau bức tường. Swyn-san, Gai, và cả Đội trưởng-san cũng cẩn trọng tiếp cận đến cái hố. Họ nhìn vào nó mà không nói nên lời. Nhưng cũng đúng thôi. Ở nơi đó có một cái hố sâu 5 mét: một cái hố rất sâu. Ở dưới đáy hố là con Mana Eater đang co giật. Có lẽ nó đang hấp hối. 「Cô bé, cái hố này là?」(Đội trưởng) 「Là nơi mà đất đã đã bị lấy đi để tạo nên bức tường đấy.」(Mira) Để tạo nên cái hố đó, là lí do mà tôi tạo ra bức tường. 「Nếu chỉ làm một cái hố từ xa, con Ma thú sẽ tránh được nó. Nếu quá gần thì nó có thể nhảy qua mà không gặp trở ngại nào. Đó là lí do cháu tạo ra bức tường đó để cản nó, và thả nó xuống vực sâu này.」(Mira) Ừm, tôi đã nghĩ về việc tạo ra cái hố ngay dưới chân nó, nhưng có quá nhiều yếu tố không chắc chắn. Vậy nên, tôi đã dự định khi mà tôi đếm đến 0, chỗ đứng của nó sẽ sập đổ, như vậy thì sẽ không có vấn đề gì. Và vì tôi không thể biết được cân nặng của con ma thú, tôi không thể quá cẩn thận được, hoặc là người ta nói vậy. 「Thật ghê gớm.」(Đội trưởng) 「Đúng vậy. Nó vẫn còn sống, đúng là một sức sống đáng sợ.」(Swyn) 「Không phải cái đó, ý tôi là phép thuật của cô bé kìa.」(Đội trưởng) 「Phải. Có thể kiến tạo được đến mức như thế, pháp lực của cô bé và đồng thời, trí tưởng tượng nữa, thật đáng nể. Ở Học viện cũng có lớp học bằng cách bắt chước, nhưng chỉ bằng cách quan sát phép thuật của tôi một lần, cô bé đã có thể áp dụng nó vào một tình huống như thế này. Thật sự rất đáng sợ.」(Swyn) Cuộc hội thoại giữa Đội trưởng-san và Swyn-san nghe có vẻ khó chịu, nhưng dù cho tôi nghĩ là mình sẽ bị đối xử như một con quái vật, tôi vẫn không hối tiếc vì đã làm vậy. Dù sao thì, những kết quả khác đều sẽ là cái chết mà. Mặc dù tôi có thể sẽ lại được tái sinh lần nữa, liệu tôi có còn nhớ cuộc sống hiện tại là Mira và kiếp trước sau khi được tái sinh không? Tôi nghĩ tôi sẽ nghĩ là 'Nếu như, lúc đó, tôi làm vậy thì tôi vẫn còn sống rồi', hay 'Có lẽ tôi đã có thể cứu mọi người rồi', và kiếp sau của tôi sẽ đầy những hối tiếc. Dù sao thì, không thể thay đổi quá khứ được mà. 「Ah...giờ thì, cháu không có sở thích để nó chịu đựng quá lâu, nên kết liễu nó thôi.」(Mira) Tôi nhìn Thổ Tinh lình, và anh ấy lập tức đáp trả bằng một nụ cười vui vẻ. Anh đã trở nên khá là đẹp trai rồi đấy. Nó làm tôi nhớ lại, khi anh ấy nhận pháp lực của tôi anh ấy trở nên lớn hơn. Tay chân thì dài ra và mảnh mai. Vẻ dễ thương trên khuôn mặt bây giờ trở nên chín chắn hơn. Ngoại hình của anh ấy trông như khoảng 17-18 tuổi vậy. Hỏa Tinh linh và Thủy Tinh linh đang ngồi trên vai anh ấy, trong khi Phong Tinh linh đang chơi đùa với mái tóc vàng dài đến thắt lưng của anh. Đôi mắt hổ phách đang long lanh của anh nhìn tôi. Chỉ nhìn qua, vẻ ngoài anh ấy không khác con người là bao. Tuy nhiên, đôi tai vẫn nhọn. Anh ấy thật sự rất đẹp trai. Hào quang vẻ đẹp của anh thật rực rỡ. Cái tinh linh chibi dịu dàng trước kia đi đâu rồi? Tinh linh lớn lên bằng pháp lực sao? Tôi cần phải hỏi Swyn-san về việc này sau mới được. 「Nhận lấy pháp lực và ban ước nguyện cho tôi!」(Mira) Tôi tưởng tượng đến cái tôi cần. Tôi không cần lượng pháp lực lớn như khi làm bức tường đó. Vậy nên, tôi nhẹ nhàng tạo pháp lực chỉ bằng 1/5 lúc nãy và đặt trên tay. Người nhận nó sẽ là Thổ Tinh linh. Nhưng, tôi phải nói sao đây nhỉ? Đừng đưa trực tiếp tay tôi lên miệng anh vậy chứ! Không phải tôi đang cho thú nuôi ăn đâu, nên anh dùng tay đi, dùng tay ấy! 「...chôn vùi nó và khôi phục nguyên trạng.」(Mira) Có lẽ vì đã dùng quá nhiều pháp lực, tôi có hơi mệt. Nhưng không sao, mọi chuyện sẽ kết thúc sớm thôi. Ngay khi tôi đọc thần chú với giọng thiếu sức lực, với một tiếng đùng đùng, đất từ bức tường chảy lại vào hố. Sau khi nó chảy vào hố như một cơn sóng dâng trào, mặt đất được nén chặt lại như được ủi bằng xe lu vậy. Con ma thú, Mana Eater, bị nghiền đến chết. Nếu cái xác đang hấp hối của nó nhận sức nặng như thế này, nó sẽ không thể chịu đựng được và chết. Vậy nên, tôi âm thầm cầu nguyện cho nó.
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software