| abstract
| - Adlet và Fremy tiếp tục tiến tới vùng đất Ma quỷ Than khóc. Sáu tiếng đã trôi qua kể từ lúc hai người gặp mặt tại ngôi làng đó và mặt trời đã leo cao trên đỉnh đầu. Họ cứ lầm lũi mà đi trên con đường núi non hoang vu, nơi chỉ có mỗi cỏ mọc giữa những khe đá. Sau khi sử dụng hết khả năng của mình để kiểm tra địa điểm trên bản đồ, họ nhận ra rút cục họ sẽ tới được vùng đất đó sau khi băng qua hai ngọn núi nữa. “Trời hơi nóng, nhỉ?” Adlet hỏi Fremy, cô đang đi ngay trước mặt cậu. Tuy nhiên, cậu chẳng nhận được câu trả lời nào. “Cô có biết gì về khu vực này không, Fremy? Có phải vùng này nóng hơn chỗ khác không?” Quả nhiên, cô ấy không đáp lại. “Tôi chưa từng nghe về Saint of Gunpowder. Cô có thể làm được những gì?” “...” “Nếu cô là Saint of Gunpowder, vậy có phải là cô mang bom không? Nếu cô có thì cho tôi một ít đi.” “...” “Tôi không biết là có tồn tại một loại súng có thể giết Kyoma đấy. Ai là người làm ra nó vậy?” Cứ thế, Adlet liên tục tìm cơ hội để nói chuyện với Fremy, hy vọng nó sẽ cải thiện mối quan hệ giữa hai người dù chỉ một chút. Nhưng mỗi lần cô ấy chỉ đáp lại bằng sự tĩnh lặng như đá tảng, và nó bắt đầu khiến cậu bực mình. Ấn tượng ban đầu về việc cô ấy trông hơi cô độc đã hoàn toàn tan biến. Giờ tất cả những gì cậu thấy là một cô nàng khó hiểu và tự coi mình là trung tâm một cách không biết xấu hổ. “Trả lời cái coi. Cô nghĩ về tôi như thế nào?” “Mặt dày và liều mạng. Cậu là một thằng ngốc lì lợm.” “Vậy ra là cô vẫn trả lời...” Câu trả lời của cô ấy rút cạn hứng thú nói chuyện của cậu ta và từ đấy về sau cậu cũng quyết định im lặng mà đi. Cậu nghĩ về chuyến đi của Nashetania. Nếu cô ấy đang hướng tới vùng đất Ma quỷ Than khóc thì tốt, nhưng nếu chẳng máy cô ấy lại đi tìm cậu ta thì cuộc tụ hội của họ sẽ bị trì hoãn mất. Và sau cùng thì cậu cũng rất lo lắng khi để cô ấy lại một mình. “Nếu cậu lo lắng cho Nashetania thì sao cậu không quay lại đi?” Fremy hỏi, cứ như cô ấy đi guốc trong bụng cậu. “...Không, tôi không lo lắng cho cô ấy lắm. Ít nhất thì cũng không bằng sự lo lắng tôi dành cho cô.” Fremy khịt mũi. “Tôi không nghĩ Nashetania lại được chọn đâu. Nếu cậu và cô ta cũng được chọn làm Anh hùng, vậy Lục hoa hiện tại thật sự là không thể trông cậy được.” “Không đúng. Quả thực Nashetania có hơi ngây thơ và thiếu kinh nghiệm, nhưng cô ấy là một chiến binh tuyệt vời.” “Cô ta kiêu ngạo, và thiếu cả kinh nghiệm lẫn kĩ năng.” “Nếu so sánh với tôi, người mạnh nhất thế giới, ai mà chả thiếu kĩ năng.” “Nhảm nhí.” Fremy và Adlet lại trở nên yên lặng. Họ đã băng qua một ngọn núi khác, nghĩa là sau ngọn núi tiếp theo, họ sẽ thấy được đích đến. Nhưng khi tới gần đỉnh của ngọn núi thứ hai, Fremy đột nhiên nói, “Tôi có một yêu cầu.” Câu nói của cô làm Adlet giật mình. “Một thôi, được chứ?” “...Là gì?” “Sẽ đến lúc tôi và cậu phải giết nhau. Tôi không quan tâm chuyện cậu nghĩ gì, nhưng chuyện đó chắc chắn sẽ xảy ra.” “Chuyện đó sẽ không xảy ra,” Adlet khẳng định, nhưng Fremy lắc đầu. “Làm ơn. Khi thời điểm đó tới, hãy nương tay với tôi. Kể cả nếu cậu chọn giết tôi bằng thanh kiếm của mình, đừng kết liễu tôi.” “Yêu cầu kiểu gì vậy? Yêu cầu duy nhất tôi muốn nghe từ cô là lời đề nghị được chiến đấu bên cạnh tôi.” “Cậu nghĩ cậu sẽ nghe được cái thể loại yêu cầu đó từ tôi sao?” “...” “Tôi không thể chết. Cho tới khi đôi bàn tay này hạ gục được Majin.” Sau đó Fremy lại im bặt. Kể cả Adlet cũng chẳng thể nói thêm điều gì. Tôi không thể chết. Những lời đó chứa đựng một quyết tâm tuyệt đối. Tuy nhiên, bên trong những từ ngữ đó Adlet cũng cảm giác được nỗi buồn mà cô ấy dường như không biết làm sao để bày tỏ. Suy nghĩ của Adlet lại quay về với Nashetania. Khi cậu gặp cô ấy, bầu tâm trạng thật là tươi sáng và vui vẻ. Nhưng khi cậu ở với Fremy trái tim cậu cảm thấy đau nhói, cứ như ai đó tì lên ngực cậu vậy. “...Đó là vùng đất Ma quỷ Than khóc.” Hai người cuối cùng cũng tới được đỉnh núi. Và họ có thể thấy một khung cảnh mênh mông trải dài trước mắt. Một khu rừng chạy dọc từ chân núi tới đại dương. Một con đường hẹp và quanh co xuyên sâu vào trong tâm khu rừng. Đằng xa là đại dương đen tối và nhô ra bên ngoài mặt nước là bán đảo Balca, hay được biết với cái tên khác là vùng đất Ma quỷ Than khóc. Đó là nơi Majin và Kyoma ngủ đông. Adlet chỉ về một chỗ trên bán đảo. “Điểm hẹn của chúng ta là nơi đại lục và bán đảo tiếp giáp.” “Cậu và những người khác, không phải tôi.” Cậu ta không thể thấy rõ toàn bộ bán đảo từ đỉnh núi. Hầu hết lãnh thổ được bao phủ bởi những ngọn đồi nhấp nhô và điểm xuyết bằng vài chấm rừng cùng thảm thực vật thưa thớt. Kì lạ là, cả bán đảo được bao trùm trong màu đỏ đậm. “Màu sắc thật ấn tượng. Tôi tự hỏi đó có phải là chất độc của Majin không.” Cơ thể của Majin sản sinh một chất độc đặc thù bao trùm cả vùng đất Ma quỷ Than khóc. Tất cả những sinh vật sống khác đều không bị chất độc ảnh hưởng, nhưng nếu con người chạm vào nó, họ sẽ chết trong vòng một ngày. Chỉ có một biện pháp để hạ gục nó và đó là được nữ thần định mệnh chọn làm Lục hoa Dũng sĩ và nhận được sự bảo hộ thần thánh. Khi chất độc còn tồn tại, không ai ngoại trừ Lục hoa có thể tiếp cận nó. Nếu không phải do vậy thì số người tấn công nó đã không chỉ có sáu. “Vậy, giờ sao?” Fremy hỏi. “Tôi không muốn gặp các Dũng sĩ khác.” Adlet chỉ về chân núi và nói, “Tôi khá tò mò về pháo đài ở đằng kia.” Có một pháo đài nhỏ tại chỗ cậu ta chỉ. Một nửa pháo đài đã bị thiêu rụi. Sau đó hai người xuống núi và vào bên trong tòa nhà. Mặc dù bên ngoài bị tổn hại, bên trong dường như vẫn có người. Cảnh giác nhìn xung quanh, Fremy kéo mũ trùm đầu lên và che dấu ấn trên tay trái đi. Adlet thấy một người lính đang ngồi trước một máy bắn đá thủ thành. “Nếu những Dũng sĩ khác ở bên trong, tôi sẽ chạy.” “...Hiểu rồi.” Adlet gật đầu và nói với người lính đang đứng canh. “Xin lỗi! Lục hoa Dũng sĩ có ở bên trong không?” “Không, họ tới hai ngày trước nhưng đã đi rồi. Cậu là ai?” Cậu nhìn Fremy; lúc này, có vẻ như việc đi vào bên trong là không thành vấn đề. “Tôi là Adlet Maia, một trong Lục hoa Dũng sĩ. Đây là.... đừng lo về cô ấy.” Nghiêng đầu sang bên, người lính nhảy xuống khỏi nơi canh gác và mở cửa thành. Sau đó hai người đi vào trong pháo đài và Adlet dơ dấu ấn ra làm bằng chứng. “Tôi rất vui vì cậu đã tới, Lục hoa Dũng sĩ. Có chuyện tôi phải nói với cậu. Cậu đi vào được không?” “Chuyện gì vậy?” “Rất quan trọng. Nó ảnh hưởng tới trận chiến sắp tới của cậu.” Adlet khẽ liếc về phía Fremy. Cô ấy trông có vẻ cũng muốn biết về tin tức mà người lính muốn nói. “Cảm phiền theo tôi. Ah, quên mất không tự giới thiệu bản thân. Tên của tôi là Binh nhất Rowen trong quân đội Gwinvale. Hiện tại tôi là chỉ huy của pháo đài này.” “Chỉ huy? Anh á?” Adlet buột miệng hỏi. Nhìn cách hành xử của anh ta, Adlet biết anh ta cũng khá mạnh, nhưng quân hàm của anh ta thì thấp tè và trang bị thì chả có gì. “Mọi người đều đã chết. Bộ chỉ huy và kể cả tướng quân. Tất cả những người còn lại là tôi và những quân nhân trẻ hơn. Nhưng có thứ chúng tôi phải bảo vệ bằng mọi giá dù phải hy sinh tới tận người cuối cùng.” Rowen bắt đầu đi và Fremy cùng Adlet theo sau anh ta vào bên trong pháo đài. Bên trong, mùi hôi thối tỏa ra từ xác người cùng xác vài con Kyoma lởn vởn trong không trung. Những tổn hại bên ngoài pháo đài còn xa mới bằng được bên trong. “Nó ở đây.” Tại trung tâm tầng lầu là một cánh cửa nặng bằng thép, và lối vào đằng sau dẫn tới một căn phòng dưới lòng đất. Dường như cả pháo đài được xây dựng chỉ để bảo vệ nơi này. Được Rowen dẫn đường, hai người cứ đi sâu xuống lòng đất nơi có năm người lính đang đứng trong một căn phòng nhỏ. Một cái bàn thờ trong hình dạng mà Adlet chưa từng thấy trước đây đứng ngay giữa căn phòng. “Đây là thứ mà anh nói là anh muốn bảo vệ à,” Adlet hỏi khi cậu chỉ về bàn thờ. Nhưng Binh nhất Rowen lắc đầu. “Đây chỉ là bản sao của thứ chúng tôi phải bảo vệ. Làm ơn nhìn cái bản đồ này.” Một bản đồ mô tả khu vực xung quanh vùng đất Ma quỷ Than khóc trải trên một cái bàn ở phía trước bàn thờ. “Gwinvale đã chuẩn bị cho sự phục sinh của Majin và từ những nỗ lực đó chúng tôi đã tìm ra một phương thức để trợ giúp Lục hoa. Đó là thứ chúng tôi đang bảo vệ.” Người lính chỉ tay về phía đại lục ở một bên bản đồ. “Hiện tại Kyoma đang xâm lược đại lục trên diện rộng hòng tấn công Lục hoa. Tôi nghĩ cậu đã từng chiến đấu với chúng rồi. Nếu lũ Kyoma nhận ra cậu đang tiến vào vùng đất Ma quỷ Than khóc, vậy chúng sẽ thay đổi mục tiêu và trở về. Mục tiêu của chúng là hoàn toàn tiêu diệt tất cả Lục hoa Dũng sĩ. Chúng không nghĩ tới bất kì điều gì khác.” “Tôi hiểu.” “Vậy nên, trong điều kiện bí mật tuyệt đối, đức vua của Gwinvale nghĩ ra một phương pháp để chặn lối vào bán đảo lại sau khi Lục hoa tiến vào vùng đất Ma quỷ Than khóc.” Sau khi nói vậy, người lính chỉ về phía ranh giới giữa vùng đất và đại lục. “Đức vua mượn sức mạnh của Saint of Fogs (sương mù), Illusions (ảo ảnh) và Salt (muối) để tạo ra một tường chắn mạnh mẽ cản trở lũ Kyoma đi vào trong rừng. Nó được gọi là Rào chắn Ảo ảnh Sương mù.” Một vòng tròn lớn được vẽ ra trên bản đồ quanh vùng lân cận cửa vào vùng đất Ma quỷ Than khóc. Đó chắc là để chỉ phạm vi của rào chắn. Lũ Kyoma không thể băng qua biển. Và kể cả nếu chúng có muốn đi thuyền thì bờ biển quanh vùng đất đó được bao bọc bởi đá tảng, nghĩa là không có chỗ để đậu thuyền. Có những loại Kyoma có thể bay, nhưng cũng không nhiều. Nếu rào chắn có thể dựng lên quanh khu vực được khoanh tròn thì nó sẽ ngăn được một lượng đáng kể Kyoma tiến vào vùng đất Ma quỷ Than khóc. “Đó là một kế hoạch tuyệt vời. Vậy chúng ta đang bàn về loại rào chắn gì vậy?” “Cậu sẽ không thể tiến vào, và cũng chẳng thể rời đi. Đó là mục đích tồn tại của nó. Khi nó được dựng lên, mọi thứ bên trong hàng rào sẽ bị bao trùm trong sương mù. Nếu ai đó cố rời đi họ sẽ có cảm giác rối loạn phương hướng và không lâu sau sẽ quay trở lại. Ngược lại, nếu có người cố đi vào trong màn sương từ phía bên kia, họ sẽ có cảm giác rối loạn tương tự nhưng cuối cùng lại thoát ra thành công. “Tôi không hề biết một thứ như vậy đã được dựng lên đấy.” Adlet đánh mắt nhìn Fremy. Từ những gì cậu quan sát được qua vẻ mặt của cô ấy, có vẻ như cô cũng không biết gì về rào chắn. “Rào chắn vẫn chưa được kích hoạt. Sau khi chúng tôi xác nhận cả Lục hoa đã đi vào vùng đất thì chúng tôi sẽ kích hoạt.” “Các anh kích hoạt nó như thế nào?” “Tại đây,” Rown chỉ về một chỗ trên bản đồ, cách pháo đài một đoạn. “Có một địa phương thần thánh nơi chúng tôi sẽ kích hoạt nó. Ngôi đền được vây quanh bởi tường bảo vệ dựng nên bởi Saint of Salt để ngăn lũ Kyoma. Cậu không phải lo chuyện lũ Kyoma phá hoại nó.” Vừa nghe, Adlet không thể nào không cảm thấy cực kì ngưỡng mộ người thiết lập ra kế hoạch này. Nó thực sự là rất hoành tráng. Tiếp tục, Rown chỉ về nơi gần cửa vào lãnh địa Ma quỷ Than khóc. “Một trong Lục hoa, Mora-sama, Saint of Mountain (núi) đang chờ ở đây. Khi cô ấy tới pháo đài vào hai ngày trước, chúng tôi đã kể cho cô ấy về lá chắn và thảo luận kế hoạch của chúng tôi.” Một trong Lục hoa đang chờ. Những lời đó khiến Fremy hơi co rúm lại. “Và rồi?” “Khi cả sáu người tụ hội, theo kế hoạch Mora sẽ phóng một quả pháo khói lên. Khi chúng tôi xác nhận xong tín hiệu chúng tôi sẽ tới ngôi đền và khởi động rào chắn. Nếu chúng tôi bị Kyma tấn công trước khi tất cả anh hùng tụ họp, khi đó chúng tôi sẽ tạo tín hiệu khói từ nơi đây để báo rằng chúng tôi đã bị tiêu diệt.” “Tại sao?” “Khi chúng tôi phóng tín hiệu nghĩa là chúng tôi cần một Dũng sĩ tới ngôi đền và tự kích hoạt rào chắn. Sau khi thảo luận với Mora, đó là kết luận mà chúng tôi đi tới.” “...” Adlet không nói gì. Căn cứ vào những gì cậu vừa nghe được, người kích hoạt rào chắn sẽ không thể đi vào vùng đất Ma quỷ Than khóc từ bên ngoài. Có nghĩa là, một trong bộ sáu phải rút lui khỏi tiền tuyến. Kể cả vậy, rào chắn có vẻ vẫn đáng giá đủ để họ từ bỏ một trong Lục hoa. “Tại ngôi đền có một cái bàn thờ y hệt thế này. Làm ơn nhìn qua nó.” Rowen vẫy tay gọi Adlet và anh ta đứng trước bản sao. Nó được thiết kế đơn giản với một cái bệ đỡ và một thanh gươm thần thánh ở trung tâm. Ở bên trái là một phiến đá mỏng với những dòng chữ linh thiêng được ghi bên phải. “Kích hoạt cũng đơn giản thôi. Chỉ cần cắm thanh kiếm vào để nó đứng trên bệ đỡ và đặt tay lên bàn đá. Rồi hô lên, ‘Sương mù hiện lên’.” “Rõ rồi. Tôi sẽ nhớ kĩ, nhưng kích hoạt rào chắn là việc của anh cùng những người đồng đội.” “Tôi hiểu. Chúng tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ kể cả khi phải chết.” Adlet vươn tay về phía Binh nhất Rown và với một nụ cười, anh lính cũng đưa tay ra bắt tay. Hai người nắm lấy tay nhau đầy kiên định.
|