| abstract
| - “Kiêu Tông Tướng quân!” Thái Kỳ thấy ánh đuốc đang đến gần, Lý Trai đã trở lại trên lưng Phi Yến. Ánh sáng trắng bạc đã lóe lên từ bầu trời phương Đông. “Kiêu Tông Tướng quân, tôi thấy một hang động rất khả nghi.” “Vậy sao?” Kiêu Tông đứng dậy. “Cạnh một đầm lầy gần đây. Có dấu chân đi ra từ chỗ ấy, không biết đó có phải là sô ngu không?” “Là động của chúng?” “Có lẽ vậy.” “Đến đó xem nào!” Lý Trai đặt Thái Kỳ lên lưng Phi Yến rồi leo lên theo, Kiêu Tông cũng nhanh chóng cưỡi lên Kế Đô. Hang động này nằm trên một vách núi nhìn ra một đầm lầy chỉ toàn bùn và nước, bên bờ có dấu cỏ dại bị dẫm đạp, tạo thành một con đường nhỏ. Phi Yến và Kế Đô đáp xuống nơi lưu lại dấu vết, trông chúng lớn hơn dấu chân sô ngu rất nhiều. “Nếu không phải sô ngu thì nó là gì?” Lý Trai đã xuống khỏi Phi Yến và nhìn vào cửa hang. Một tảng đá lớn cao bằng cô tạo thành cửa hang. Tuy gọi là một huyệt động nhưng nó giống như một hệ thống đường ngầm, kết nối các khe đá. Đường đi phía trước đã rẽ nhánh nên họ không thấy được trong động có gì. “Tôi đã thử vào trong xem qua một chút. Cái hang này xem ra rất sâu, chúng ta có nên vào không?” “Không chừng có thể gặp được rồng.” “Đúng rồi, dù gì Long cung cũng nằm dưới đáy Hoàng Hải mà.” Kiêu Tông kiểm tra một vòng quanh huyệt động thêm một lần nữa. “Đúng là nghe nói…” “Cái hang này có vẻ quá nhỏ để dẫn xuống đáy Hoàng Hải.” “Vậy chúng ta có nên vào không?” Lý Trai tỏ vẻ do dự. “Sao không vào xem một chút?” Kiêu Tông nói rồi quay lại nhìn Thái Kỳ. “Bồng Sơn công cảm thấy thế nào?” “Ta… Ta không biết.” “Vậy vào xem thử nhé.” Lý Trai bước vào và nói: “Tôi sẽ đi trước. Kiêu Tông Tướng quân, xin hãy bảo vệ Bồng Sơn công.” “Được.” Thái Kỳ cảm thấy bất an, cậu nhìn lên Kiêu Tông: “Có chuyện này…” “Người sợ à?” Tuy đã định lắc đầu nhưng cuối cùng Thái Kỳ cũng quyết định nói thật: “Có một chút…” “Sao vậy?” Lý Trai đã vào trong và nói vọng lại. “Chúng ta đi thôi. Bồng Sơn công, xin đừng rời thần.” “Vâng…” Con đường ngầm này có vẻ như dẫn xuống phía dưới ngọn núi. Đường đi càng lúc càng dốc xuống, khúc khuỷu và dường như không có điểm kết thúc. Tuy không có gió nhưng những ngọn đuốc vẫn rung rinh, chứng tỏ phía trước có không khí dẫn vào. Đường rất ngập nghềnh khó đi nhưng xem ra không có gì cản đường họ. “Sâu thật…” Giọng Kiêu Tông vang lên. Lý Trai đã dừng lại, cô nói: “Cùng đường rồi.” Phía trước là một khu vực nhỏ và bằng phẳng, nằm trũng xuống so với con đường vào, chênh lệch giữa hai nơi khoảng bằng chiều cao của Thái Kỳ. Lý Trai nhảy xuống và xem xét khoảng trống ấy, đó là một nơi đầy đá tảng. “Lạ thật… Không có gì ở đây.” “Không thể được, có mùi tanh phát ra từ trong hang này.” Thái Kỳ nhíu mày, không khí truyền ra mùi tanh hôi đúng như Kiêu Tông nói. Mùi này không đến nổi khó ngửi nhưng cũng khiến cậu cảm thấy không thoải mái. Lý Trai vẫn tiếp tục xem xét các hòn đá, bất chợt cô trược chân ngã xuống một tảng đá. Khi thân thể cô lăn càng lúc càng xa hơn, Thái Kỳ cảm thấy vô cùng bất an. “Ah, có một đường hầm dẫn xuống phía dưới ở đây nữa này.” “Đâu?” Kiêu Tông ôm lấy Thái Kỳ và nhảy xuống khu vực bằng phẳng phía dưới. Anh đứng trên tảng đá và nhìn về phía nơi Lý Trai chỉ vào. Là một hang động tối đen. “Có vẻ như… có gì đó ở trong.” Thái Kỳ thì thầm. “Hả?” Cả Kiêu Tông và Lý Trai đều nhìn về phía Thái Kỳ. Cậu thấy từ đỉnh đầu đến chân mình run lên, tim đập càng lúc càng mạnh, cảm giác lo lắng đã tràn khắp cơ thể cậu. “Hay chúng ta ra ngoài đi… Ở đó không an toàn…” “Sao vậy?” Một tay Thái Kỳ nắm chặt lấy tay Kiêu Tông, tay kia vươn về phía Lý Trai. Cậu tiếp lời: “Ta không thích nơi đó.” Lý Trai và Kiêu Tông nhìn nhau. Lý Trai mỉm cười và đặt tay lên cửa động. “Chúng ta chỉ vào trong xem một chút thôi mà.” “Không, không, đừng vào đó!” Thái Kỳ định ngăn Lý Trai lại nhưng một cái gì đó đã xuất hiện giữa phía trước, không cho cậu bước tới. “Người không thể qua đó!” “Sán Tử!” Một nhân yêu bất ngờ xuất hiện khiến Kiêu Tông theo phản xạ đặt tay lên chuôi, chuẩn bi rút kiếm ra nhưng Thái Kỳ đã buông tay anh ra và ôm lấy nhân yêu phía trước, chứng tỏ đây là nữ quái mà cậu đã nhắc đến. Lý Trai cũng mở to mắt ngạc nhiên nhìn nhân yêu có làn da trắng muốt ấy, tay cô vẫn đặt trên cửa hang, cả người hướng về phía Thái Kỳ. Bất chợt, có cái gì đó kéo lấy tay cô. Lý Trai không đủ thời gian để phản xạ đó là gì, cô chỉ nghe thấy tiếng đứa trẻ đứng kế Kiêu Tông thét lên. “Lý Trai…!” Gương mặt Lý Trai toát lên vẻ kinh hoàng, toàn thân cô bị lôi vào trong động sâu. Trước khi họ kịp hoàn hồn lại, Lý Trai đã biến mất. “Lý Trai…!” Như đáp lại tiếng gọi của Thái Kỳ, một tiếng thét vang lên từ sâu bên trong.
|