| abstract
| - Có những đốm sáng khúc xạ, và những cơn gió mạnh hất tung phần bột tuyết phía dưới chân. --Ehh…! Tôi vịn chắc tay cầm, nghiêng chiếc xe trượt tuyết một cách chắc chắn. Cùng lúc đó, tôi xoay vô lăng sang bên phải để leo lên bức tường ngăn, va sau khi dừng lại một tẹo, tôi quay xe sang lề trái, rồi lập tức sang lề phải. Đường hầm băng vẫn còn dài, mặc dù phong cách xung quanh rất đơn giản và giống nhau đến mức lặp lại, tôi vẫn không thể thả lỏng được chút nào. Nhiệt độ bây giờ là -16 độ C, so với nhiệt độ bình thường thì như thế này đã là ấm rồi.. Ở thế giới dưới lòng đất này, nơi mà những bức tưởng và trần nhà hoàn toàn bị đóng băng, hơi thở được trút ra từ giữa đôi môi trôi ngược trở lại như một ngôi sao chổi màu trắng. “Này, đến lúc nghỉ ngơi được rồi đó?” Tôi nghe thấy một giọng nói uể oải từ đằng sau, “Chúng ta đã đi liên tục 6 tiến đồng hồ rồi đấy!” --Thiệt hả trời? Tôi làm lơ trước giọng nói của người đồng nghiệp muốn làm biếng, và nắm chặt hơn tay cầm của phương tiện ba bánh. Phải, phải, trái, phải, trái. Ở trong đường hầm này thì cần phải có kỹ năng cua góc liên tục, và trong những lúc đó, tôi hạ eo và xoay người. Tôi cố gắng để nhịp thở mình đồng điệu với nhũng cú nảy, hấp thụ những cú sốc với đầu gối, và di chuyển cơ thể theo một cách nhịp nhàng. “Này, cô có nghe tôi nói không đấy, Amaryllis? Này, Amaryllis Alstroemeria?” “Im lặng xíu đi…!” Tôi hét lên, ngắt quãng giọng nói sến súa ấy, và tiếp tục quẹo. Đích đến đang ở gần, tầm khoảng 30 giây, 20 giây, 10 giây. Ở cuối cái đường hầm hẹp này có ánh sáng, và một thế giới rộng lớn ngoài đó— --Ngay bây giờ…! Bonk! Chúng tôi nảy khỏi nền băng, hướng thẳng tới một nơi rất cao trông như một hành lang khiêu vũ. --Phanh…! Tôi duy trì sự thăng bằng của phương tiện, và cùng lúc, kích hoạt động cơ đẩy ngược để giảm tốc khi chúng tôi hạ cánh. Donk, phần ván trượt đâm xuống nền, nảy lên vài lần như cao su. Phần bánh xe đã lấy được cân bằng, và đã xoay xở để hạ cánh trong khi triệt tung xung lực khi va chạm. “Phew…” Tôi buộc chặt bánh trước để làm cho chiếc xe vững hơn chút, và cuối cùng thốt ra một tiếng thở dài. Tuy là tôi đã có thể điều khiển chiếc xe trượt tuyết như thể nó là một bộ phận của tôi sau khi đã lái nó trong một khảong thời gian dài, nhưng rơi từ độ cao như thế thì tôi vẫn hãi thật. “Hah!” Sau khi gầm gừ một tiếng, anh bạn đồng nghiệp ngồi bên cạnh tôi cũng đặt chân xuống nền đất. Được nhìn thấy ván trượt của một phương tiện to lớn hạ cánh và va chạm với nền băng có phong cách lúc nào cũng là một điểm nổi bật cả. “Vì chúa, chúng ta đến nơi rồi…” Cậu ta tặc lưỡi, vuốt ve phần lưng tóc mà cậu ấy luôn tự hào giờ đây đã bị thổi ngược vì gió. Cậu không hạ cánh nhẹ nhàng hơn chút được sao? Cậu ta vừa vuốt tóc vừa nhắc tôi. “Xin lỗi vì đã làm hai người đợi nhé.” Một giọng nói nhỏ nhẹ vang vọng trong hành lang. Tôi quay người lại để nhìn, và nhìn thấy một người phụ nữ cao và mảnh khảnh. Cô ấy xin đẹp như một nữ thần, với mái tóc lấp lánh như ngọc lục bảo. “Cattleya, cũng được một khoảng thời gian rồi!” “Cảm ơn nhé, Miss Amaryllis." Cattleya vuốt ve mái tóc đẹp và mượt như lụa khi vẫn đang nở một nụ cười dịu dàng. Nếu chúng tôi mà bàn về người con gái xinh đẹp nhất, thì chị ấy sẽ là người đầu tiên được đề cử. “Thế nào, Cattleya? Tối nay cô có rảnh không?” “T-Tôi có chút rắc rối, thưa Ngài Eisbahn.” --Tên đần này!! "Ow, owwwwww!!" Tôi kéo mạnh phần ăn-teng ở đôi tai, kéo tên dã thú này tránh xa khỏi quý cô xinh đẹp. “Đủ rồi đấy.” “Sao? Chỉ chạm nhẹ thôi mà?” “Tôi phải nhắc cậu bao nhiều lần là không được tán gái trong lúc làm việc hả?” “Theo đuổi người con gái đẹp là nhiệm vụ của mỗi thằng đàn ông mà.” “Khi nào chúng xong công việc và nhiệm vụ rồi thì hẵng nói.” Và như mọi khi, chúng tôi tiếp tục cãi nhau về những vấn đề không quan trọng chút nào. “Erm… Mình nghĩ đã đến lúc để bắt đầu chuyển phát? Tôi quay lại, nhìn thấy Cattleya với vẻ mặt bối rối, sững sờ, “À, mình xin lỗi. Chúng mình làm ngay đây.” Tôi gấp gáp xin lỗi. “Nhanh lên!” “Cậu cũng phải phụ tôi một tay đấy!” Tôi mắng người đồng nghiệp đang không làm gì cả, và bắt đầu dỡ những món hàng trên chiếc xe trượt tuyết xuống. Nguồn pin dự phòng, các bộ phận thay thế, những sợi dây sạc—chúng đều là những vật được phân phát theo chuẩn. Người máy chúng ta vận hành bằng điện năng, nên những linh kiện liên quan đến pin đều là những linh kiện cần thiết. “Vậy còn ‘cơ thể’ như thế nào rồi?” Cattleya hỏi tôi bằng giọng nhẹ nhàng trong khi vẫn đang nhận những món linh kiện. “Vẫn như mọi khi thôi, yên bình và êm đềm. Còn nếu có bất kì sự kiện gì xảy ra thì chỉ là Daisy và Gappy cãi nhau nhiều như thế nào thôi.” “Huh, lại nữa à?” “Việc họ không ưa nhau như thế thì đúng là đáng lo thật.” “Lần này lại là vì chuyện gì thế?” “Hình như họ đánh nhau vì Kẹo Dầu (Oil Candy). Chúng em đã nói vợi họ rằng chúng ta sẽ ‘chia đôi’ chúng trong tình huống này, nhưng họ không chịu lắng nghe.” “Ôi thật là.” Catteleya cười rạng rỡ trong hạnh phúc, và tôi tiếp tục nói trong khi vẫn đang dỡ những món đò xuống. Chúng tôi chỉ gặp nhau mỗi lần một tuần thôi, nên có rất nhiều chuyện để nói với nhau. Và khi chúng tôi gần dỡ hàng xong. “Ah.” Cattleya nhìn lên bầu trời. --Aky Nhìn tia sáng lấp lánh nhẹ nhàng rơi từ trần nhà. Chúng chính là những đốm băng được gọi là Bụi Trần (Ceiling Dust), dù được gọi là bụi nhưng chúng lại có thể phát ra thứ ánh sáng đẹp đẽ và dập dờn từ bầu trời. Đây chính là một trong những hiện tượng tự nhiên hiếm có trên thế giới băng giá 500m dưới lòng đất, tách biệt khỏi thế giới này. “Đẹp quá đi mất…” Cattleya thì thầm khi đang nhìn lên trên. “Em đẹp hơn thế nhiều.” Eisbahn khoác tay lên vai Cattleya rồi nói thế. “Tránh xa khỏi chị ấy mau.” Tôi kéo Eisbahn sang một bên. Nhưng đốm sáng tiếp tục dập dờn trên không trung và rơi dần lên hành lang. Mỗi đốm tạo thành hình tinh thể phức tạp có dạng ‘những bông hoa sáu cánh với ba lớp’, khi chúng chồng lên lẫn nhau, khoác lên thế giới màu bạc này một lớp trang điểm bằng tuyết càng đẹp hơn nữa. “Đến lúc phải đi rồi.” “Ể~ cho tớ nghĩ thêm chút nữa đi.” “Đừng có mơ. Chúng ta còn phải chuyển tiếp cho 30 nhà nữa đấy.” Tôi cầm tay kéo tên đồng nghiệp biếng nhác lên chiếc xe trượt băng và ngồi lên nó. “Tchee!” Trong khi Eisbahn tỏ ra trẻ con, tôi lờ cậu ta đi và khởi động động cơ, chiếc ổng bễ rú lên. “Gặp lại sau nhé, Cattleya!” “Hai người đi đường cẩn thận nhé!’ Giọng của Cattleya có thể được nghe thấy từ đằng sau, và tôi chạy vào bên trong đường hầm, tiến đến địa điểm tiếp theo. Đống hàng được chất đống ở phía sau chiếc xe kêu lên lách cách. Tôi tăng tốc, và những bông tuyết dính trên diềm áo tôi lấp lánh khi chúng bị thổi ngược về phía sau.
|