About: Campione Tập 8 Chương 1   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : 134.155.108.49:8890 associated with source dataset(s)

Chuyện xảy ra đúng vào giữa tháng chín, trước khi Kusanagi Godou đi đến Nikkou và quyết chiến với Tề Thiên Đại Thánh. Buổi tối hôm đó, các thành viên của nhà Kusanagi đang ngồi trước bàn ăn. Họ gồm ba người: Godou, em gái Shizuka và ông của hai người họ - Ichirou. Người mẹ của hai anh em – Kusanagi Mayo không có ở nhà. Tuy nói thế, nhưng cô ấy cũng thường đi vắng, nên đây mới là tình huống bình thường. Ác ma tóc vàng tới từ Italy hôm nay không đến đây, và càng ngạc nhiên là cô nàng kị sĩ tóc bạc hay chế tạo phiền toái cũng không có mặt, nên không có ai nhiễu loạn cuộc đoàn tụ gia đình này. ………..

AttributesValues
rdfs:label
  • Campione Tập 8 Chương 1
rdfs:comment
  • Chuyện xảy ra đúng vào giữa tháng chín, trước khi Kusanagi Godou đi đến Nikkou và quyết chiến với Tề Thiên Đại Thánh. Buổi tối hôm đó, các thành viên của nhà Kusanagi đang ngồi trước bàn ăn. Họ gồm ba người: Godou, em gái Shizuka và ông của hai người họ - Ichirou. Người mẹ của hai anh em – Kusanagi Mayo không có ở nhà. Tuy nói thế, nhưng cô ấy cũng thường đi vắng, nên đây mới là tình huống bình thường. Ác ma tóc vàng tới từ Italy hôm nay không đến đây, và càng ngạc nhiên là cô nàng kị sĩ tóc bạc hay chế tạo phiền toái cũng không có mặt, nên không có ai nhiễu loạn cuộc đoàn tụ gia đình này. ………..
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • Chuyện xảy ra đúng vào giữa tháng chín, trước khi Kusanagi Godou đi đến Nikkou và quyết chiến với Tề Thiên Đại Thánh. Buổi tối hôm đó, các thành viên của nhà Kusanagi đang ngồi trước bàn ăn. Họ gồm ba người: Godou, em gái Shizuka và ông của hai người họ - Ichirou. Người mẹ của hai anh em – Kusanagi Mayo không có ở nhà. Tuy nói thế, nhưng cô ấy cũng thường đi vắng, nên đây mới là tình huống bình thường. Ác ma tóc vàng tới từ Italy hôm nay không đến đây, và càng ngạc nhiên là cô nàng kị sĩ tóc bạc hay chế tạo phiền toái cũng không có mặt, nên không có ai nhiễu loạn cuộc đoàn tụ gia đình này. Trong bầu không khí bình thản đó, Godou dùng đũa nhấm nháp món cá thu nướng muối. “Nhưng hình như là mình đã quên mất cái gì đó…” “Sao thế, anh tỏ ra hơi lạ đấy? À, Onii-chan, anh muốn lấy thêm cơm hả?” Shizuka vừa đến bên nồi cơm điện xới thêm cho mình vừa hỏi. “Thế cho thêm bát nữa vậy… Mà anh vẫn cảm thấy là mình đã quên một chuyện rất quan trọng, nhưng không sao nghĩ ra được.” Godou một bên đưa bát cho cô em gái, một bên nhẹ lẩm bẩm. Anh nhận lại một bát cơm đầy ăm ắp, và nhân tiện nói thêm là, Shizuka cũng xới cho mình nhiều y như thế. Tuy thân thể nhỏ bé và mảnh khảnh, nhưng cô em gái lại là một người ăn rất giỏi. -- Cho dù có ăn uống nhiều đến mức nào đều sẽ không béo lên. Đó là đặc trưng mà người mẹ của nhà Kusanagi sở hữu, và làm con gái, Shizuka dường như cũng có khả năng đó. Gần đây có thể thường xuyên nhìn thấy bóng dáng của người mẹ trên cô bé. Nếu có thể, anh chỉ mong những đặc trưng tinh thần như [Ma nữ] hay [Thiên chức: Nữ Vương] không cần phải di truyền lại… “Chuyện mà Godou đã quên có lẽ là về Sakura-chan chăng?” Người đột nhiên lên tiếng là ông nội của anh. “Sau khi con bé lên đại học, chắc đã qua nửa năm rồi nhỉ? Cháu nhớ lại xem, nó không phải là bị hạn chế là ít nhất 6 tháng không được đến nhà ta đúng không?” “Ah, đúng thế, có chuyện như vậy nhỉ…” Koudzuki Sakura là chị họ của Godou. Khoảng thời gian từ thời Meiji đến thời Showa, phần lớn mọi người đều phải trải qua một cuộc sống biến động bất an, và dòng dõi nhà Kusanagi cũng chỉ còn lại có người ông nội này (nghe nói là may mắn sống sót tại Brazil và New Ghi-nê). Thế nhưng vẫn có những chi họ thân thuộc còn sót lại. Hơn nữa nhà Kusanagi vẫn rất coi trọng mối quan hệ máu mủ này không khác gì các gia tộc lớn tại các miền quê. Nếu là người khác, có lẽ sẽ đối xử với Sakura như một người họ hàng xa là cùng, nhưng tình cảm giữa họ và cô gái vẫn luôn rất tốt. “Là Sakura-chan à… Khó khăn lắm mới tới đây đi học được, lẽ ra phải thường xuyên tới chơi chứ? Sao chú Koudzuki lại bảo chị ấy trong vòng nửa năm không được đến đây ạ?” “Nếu như không làm thế, cô bé tới Tokyo không được ba ngày sẽ ở luôn nhà chúng ta mất.” Ông nội hai anh em vừa mân một ngụm trà vừa giải thích nghi hoặc của Shizuka. Có lẽ đúng là như thế thật., Godou nhớ tới cá tính của chị họ mình. Tuy là một người khá nghiêm túc, nhưng cô ấy luôn không nắm được trọng điểm trong mọi chuyện, lại rất nhút nhát và sợ cô đơn. Mỗi khi gặp khó khăn, cô luôn khóc lóc xin những người thân thiết giúp đỡ. Godou và Shizuka đã phải thường xuyên quan tâm chăm sóc cho Sakura - hoàn toàn ngược lại khi suy xét tới tuổi của họ. Ngay lúc đó tiếng chuông cửa vang lên, Shizuka vừa nói “Tôi tới đây” vừa đứng dậy đi ra mở cửa. “Thật lâu không gặp nhỉ, Sakura-chan! Nhanh vào đi, nhanh vào đi. Trông chị mất tinh thần quá, có chuyện gì xảy ra à?” “Ư, ưm. Shizuka, thật ra lần này chị tới là có việc muốn thương lượng với mọi người…” Nghe tiếng nói chuyện truyền tới từ cửa, Godou liếc nhìn ông nội – người nhiều tuổi nhất trong nhà. “Chắc là từ lúc mùa xuân, ông đã nói với hai cháu rồi mà? Chỉ cần sau khi hết thời hạn 6 tháng, có lẽ khoảng tháng 9, Sakura sẽ lập tức tới nhà chúng ta thôi, không sai tý nào nhỉ?” Người ông thì thầm cứ như một hiền giả nhìn thấu thế gian hết thảy. “Đúng rồi, Godou, có chuyện này em nhất định phải giúp chị.” Koudzuki Sakura sau khi đi vào phòng khách nhà Kusanagi liền lập tức nói với Godou. Trên bàn ăn có cá thu nướng muối, quất, củ cải nghiền, sa lát mướp đắng, cà chua và củ cải, súp miso nấm nameko và vài món nữa. Do mối quan hệ của họ rất sâu sắc, chẳng có ai để ý chuyện cô cắt ngang bữa ăn cả. Năm nay 19 tuổi, cô gái đang học năm đầu tại một trường đại học danh tiếng trong Tokyo. Sở hữu một khuôn mặt trẻ con đáng yêu, cho dù cô ấy có bị nhầm thành học sinh cấp 3 cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. “Chẳng lẽ em không giúp được à, Sakura-chan?” “Ừ, chuyện lần này, chị vẫn nghĩ là nhờ con trai giúp thì tốt hơn…” Sakura hơi bất an trả lời cô bé, giờ phút này, biểu tình của người chị họ cứ như một chú chó nhỏ đang sợ hãi vậy. “Em không để ý đâu, nếu có thể giúp gì thì em nhất định sẽ không từ chối… Thế nhưng chẳng phải là nhờ ông sẽ tốt hơn ư?” Godou tỉnh táo phân tích. Dù không biết sẽ cần phải làm gì, nhưng trừ lao động tay chân, Godou không tự tin có thể làm tốt hơn ông mình. Kusanagi Ichirou là một người nổi tiếng học nhiều hiểu rộng, và thường được người khác nhờ cậy, cũng từng được gọi như kiểu ‘thầy’ hay ‘đại ca’ chẳng hạn. Người ông hòa ái cười nói với Sakura. “Sakura-chan tự mình suy nghĩ xem, cháu muốn nhờ ai hơn?” “Anou… Nếu có thể giúp thì dù là ai cháu cũng vô cùng biết ơn, nhưng thật sự muốn chọn thì quả nhiên còn là…” File:Campione! vol8 8.png Sakura ngẩng đầu chăm chú nhìn Godou, chẳng phải là khách sáo gì khi nói cô vô cùng đáng yêu. Nếu không phải hành động một cách tự nhiên, mà là làm sau khi tính toán kĩ càng, thì cô ấy vô cùng có tiềm năng trở thành một ma nữ khó lường. “Tốt rồi, quyết định thế đi. Onii-chan đi nghe Nỗi phiền muộn của Sakura-chan (:v), còn chuyện dọn dẹp thì cứ để đó cho em.” Shizuka lập tức nói như thế. Cô em gái có cá tính như một người chị cả này, từ trước đây vẫn luôn chiếu cố anh mình. Luôn luôn nghiêm khắc với những cô gái xung quanh Godou, nhưng Shizuka rất tự nhiên với Mariya Yuri, có lẽ là do khí chất như một đại tiểu thư của Yuri, làm cô bé không thể yên tâm và dâng lên cảm giác muốn bảo vệ cô ấy. “Vậy thì đến phòng của Godou mà từ từ trò chuyện nhé, lát nữa ông sẽ mang trà tới.” Người ông sau khi nói xong câu đó, lập tức liền chuồn mất. A, để ông ấy chạy mất rồi. Godou nhận ra ngay sau đó, dù bình thường khá là đáng dựa dẫm, tuy nhiên cá tính người ông của anh vẫn là không muốn dính vào việc rắc rối. Đạm mạc và coi thường danh lợi, nhưng ông vẫn đối xử tốt với mọi người. Cũng phải nói đến là, tuy thời còn độc thân và luôn được phái nữ chào đón, thế nhưng cuộc sống cá nhân của ông rất ít khi bị ảnh hưởng bởi nó. Và dù ít khi mang những người bạn nam về nhà, nhưng những lúc có thì họ vẫn luôn luôn được đón tiếp nồng nhiệt trong phòng ông. So với đứa cháu cho phép Erica và Liliana ra vào phòng mình tự do, thái độ của hai người khác nhau như nam với bắc. Mà, cũng chẳng quan trọng, Godou nhún nhún vai. Nếu chị họ thật sự gặp khó khăn, thì ông sẽ không bỏ mặc đâu mà. Làm người trẻ tuổi hơn, mình sẽ giúp đỡ cô ấy trước, chẳng có gì lạ cả. “Hiểu rồi, tuy không nghĩ là mình có thể làm được việc có ý nghĩa gì, nhưng em sẽ cố hết sức.” Khi anh ấy vừa nói xong, đôi mắt lo lắng của người chị họ ngay lập tức sáng lên. ……….. “Chị khá lâu không vào phòng của Godou rồi, dường như không khác gì mấy nhỉ.” “Lần trước chắc cũng chỉ cách nửa năm đúng không? Bố trí trong phòng không thay đổi gì cũng là lẽ đương nhiên mà.” Godou và Sakura ngồi đối diện nhau trong căn phòng rộng 6 tấm tatami. Phòng anh không có quá nhiều đố dùng, chỉ có giá sách và tủ quần áo, một chiếc bàn gập thay cho bàn học, ngoài ra chỉ có một cái tivi nhỏ và đầu DVD. Vì cá tính không thích thu thập linh tinh, nên nó trông khá đơn giản. Khi có rảnh, anh ấy thường đi câu cá hoặc làm những vận động ngoài trời, hơn nữa còn có việc làm thêm không cố định. Godou không quá biết chơi điện tử, anh thỉnh thoảng chơi cờ tướng hay cờ vây với người khác, còn đĩa DVD và CD cũng chỉ cần thuê là đủ dùng rồi. Anh cũng đọc một ít sách, nhưng mà không hay mua và sưu tầm. Nhà Kusanagi vốn là một cửa hàng bán sách cũ nên có một lượng lớn tàng thư, thường thường chọn vài quyển trong đó cũng đủ thỏa mãn Godou rồi. “Thế, Sakura-san, chị muốn bàn chuyện gì với em vậy?” “A, anou… Chị nghĩ là em không cần cứ phải gọi chị như thế đâu.” “Chị nói gì cơ?” “Thì, thì là chuyện em gọi chị là ‘Sakura-san’ ấy. Những lúc như thế này thì em lẽ ra phải trực tiếp gọi chị là ‘Sakura’ chứ! Nếu không thì gọi theo biệt danh cũng được mà.” Trước đây hình như anh luôn gọi cô ấy là ‘Onee-chan’, nhưng sau đó có vẻ vì lý do nào đó mà đã thay đổi cách xưng hô. Không nghĩ ra nguyên nhân, Godou nhẹ nhàng nói: “Vẫn gọi như thế có sao đâu mà, em thấy phiền toái lắm… Chẳng lẽ việc chị cần thương lượng là chuyện này à?” “Kh-không phải đâu! Chị chỉ cảm thấy hơi để ý chuyện đó thôi!” Sakura đỏ bừng mặt đáp lại, nhưng rồi không nói gì thêm. Trong miệng cô chỉ lẩm bẩm kiểu như ‘anou, etou’ … và không thấy có ý định đi tới trọng điểm. Chị ấy không biết nên nói thế nào à? (Anou etou là kiểu lắp bắp khi do dự chuẩn bị nói điều gì đó ỏ không biết nói gì – hika – lại quên cách chú thích rồi :) Thật bó tay, đành phải làm gì đó để chị ấy bình tĩnh lại đã vậy. Godou bắt đầu nói sang chuyện khác. “Cuộc sống ở trên này của chị như thế nào rồi? Đã quen chưa?” “Cũng không thoải mái lắm… Mỗi khi đến chỗ đông người chị vẫn thấy bối rối lắm.” Sakura trở nên chán nản luôn. Nhà Koudzuki vốn ở Miyagi, và với đứa con gái muốn lên Tokyo học, bố của Sakura đã lập ra một quy định. Đó là trong vòng nửa năm cấm cô không được đến nhà họ hàng ở thủ đô xin giúp đỡ. Vốn đã sẵn sàng đến ở luôn nhà Kusanagi, nên cô gái dường như vô cùng sốc. “Dù papa đã ra chỉ thị là ‘hiếm khi có cơ hội sinh hoạt một mình, nên tạm thời đừng có dựa dẫm vào người khác, và cố tận hưởng hương vị cuộc sống’…. Nhưng trong một thành phố to lớn thế này, chỉ cô đơn một mình làm chị bất an lắm…” “Đúng thế nhỉ… Nếu sau này chị cảm thấy như thế nữa, thì cứ tới nhà em nhé.” Vì đã biết trước là bố của Sakura có mục đích khác mới nói dối cô, nên Godou có chút xấu hổ. Hồi đầu mùa xuân, anh ấy đã có một cuộc nói chuyện điện thoại với ông chú Koudzuki. “Nói đơn giản là, để con bé học làm cô thợ mỏ!” Nghe thấy một từ ngoài dự liệu, Godou không nhịn được phải ‘ah!?’ thành tiếng. “Đào mỏ ý, đối với một cô gái nhỏ tuổi lần đầu tiên sống tự lập trong một thành phố lớn thì… thứ có thể bù đắp sự bất an trong nội tâm không phải chính là đàn ông sao? Đứa con gái quý báu của ta cho dù là dáng người hay cá tính đều rất chuẩn, nhưng lại quá trẻ con. Cũng đã đến lúc để nó thói quen với việc giao tiếp với con trai, và chuẩn bị kiếm được một thằng chồng giàu có rồi.” “Nhưng bình thường thì, những người làm cha không phải luôn cực ghét con gái mình có bạn trai sao?” “Đúng thế, nhưng đó chỉ là biểu hiện cho tình thương của người cha thôi. Sakura khác với mẹ của Godou, không thể dựa vào khả năng của mình kiếm được nhiều tiền. Thế nhưng, con gái có tối hậu chiêu là dựa vào thu nhập của chồng, và ta chỉ muốn để nó sống hạnh phúc mà thôi!” “Cháu nghĩ không chỉ tiền mới đem lại hạnh phúc đâu…” “Cháu nói điều ngốc nghếch gì vậy? Trên thế giới này có rất nhiều hạnh phúc chỉ có thể mua được bằng tiền thôi đấy!” Dù nói ra những lời kỳ quái như thế, nhưng chú Godou lại làm một nghề cực kỳ nghiêm túc – cảnh sát. Ông ấy là một bậc thầy Judo hiếm hoi của vùng đông bắc, và luôn dùng thân phận của một người chỉ đạo tích cực bồi dưỡng thế hệ trẻ. Dù không tính là đích tông của dòng họ, nhưng ông kế thừa đặc trưng nhà Kusanagi, đó là nét phản nghịch mà không thể nhìn thấu chỉ qua biểu hiện bên ngoài. “Nhỡ như chị ấy bị kẻ xấu lừa gạt thì làm sao đây?” “Nếu xảy ra chuyện đó, thì để mọi người ra mặt giải quyết đi… Đành nhờ mẹ và ông cháu thôi, và còn có cả những họ hàng khác nữa.” Sau khi Godou hỏi lại để xác nhận, người chú này chỉ lén tuôn ra một tràng cười khả ố như một nhân vật phản diện. Xem ra không thể giấu diếm giúp đỡ chị ấy rồi. Sakura không phải là một người giỏi nói dối, và nhất định sẽ để lộ dấu vết cho xem. Có khi còn bị trừ tiền sinh hoạt nữa mất, quá nguy hiểm. “Chị kết bạn được chưa? Hay là đã cùng ai đó hẹn hò rồi ha?” Nghĩ lại mục đích của người chú, Godou muốn hỏi thử kết quả. Sau khi Sakura nghe xong, đôi má cô lại đỏ lựng lên. “Hẹn, hẹn hò!? Chị, chị tuyệt đối không có bạn trai nhé! Chỉ là cũng có một người bạn… A, đương nhiên là con gái, Godou đừng hiểu lầm đấy!” (kawaii <3) “Em biết rồi, nhưng mà chị có thể thuận lợi tìm được một người bạn cũng làm em cảm thấy thoải mái không ít rồi.” Anh ấy không cẩn thận dùng tới cách nói như đang khen một người nhỏ tuổi hơn. Nhưng nghe thấy mình được ca ngợi, Sakura dường như rất vui vẻ cười ‘hehee’, lộ ra nét trẻ con không hợp tuổi. “Hơn nữa, người bạn mới ấy nói cho chị rất nhiều chuyện, làm chị cũng trở thành một người rất bác học đấy nhé.” “Ha? Chị học được những gì thế, có thể nói rõ hơn cho em được không?” Người chị họ hơn tuổi hơn này lúc cười lên thật làm người ta thương yêu. Nhưng Godou – người đang lộ ra biểu hiện ‘từ ái’ sau khi nghe xong câu trả lời của cô gái đã đứng hình tại chỗ. “Đúng rồi, thật ra người đó cũng liên quan đến chuyện chị muốn bàn với em… Godou, nếu chị nói là mình có thể sử dụng ma thuật, thì em có tin không?” Thôi xong. Godou đã bắt đầu hối hận rồi. Nghe nói người cảm thấy cô độc, sẽ rất dễ dàng trầm mê vào các loại giáo phái và hiện tượng siêu nhiên. Không tính trước được chuyện này thật là sơ suất quá. Quả nhiên là để mặc chị ấy một mình quả là ý tưởng tồi tệ… “Sakura, chị đừng nói những lời ngốc nghếch như thế nữa, xin hãy tỉnh táo nhìn rõ hiện thực đi!” Godou lập tức dùng lời lẽ thấm thía mà khuyên lơn cô gái. “Con người có những chuyện làm được và không thể làm được. Những thứ như ma thuật là thuộc về tuyệt đối không có khả năng, ví dụ như triệu quả cầu lửa từ trên trời rơi xuống (ai đây?), hay bị vết thương gần chết lại hồi phục chỉ trong nửa ngày (ai nhỉ?), gọi ra quái thú khổng lồ chẳng hạn (ai vậy?)… Đối với nhân loại thì hoàn toàn không làm được đâu!” Godou đem những ký ức đáng sợ sâu trong nội tâm chia sẻ cho cô, và đưa ra lời khẳng định. Ừm, những chuyện trên không sai chút nào, nhưng Sakura lại dùng kiểu hờn dỗi của trẻ con để đáp lại. “Có mà! Chị thật sự có thể dùng phép thuật mà!” “Hmp, cho dù chị có chắc chắn như thế… Nếu không nhìn thấy tận mắt thì em không thể tin được.” “Thiệt là, Godou cứng đầu quá. Thôi được, hiện tại vì không có đạo cụ nên chị không thể làm phép, thế ngày mai đến nhà chị, em sẽ được thấy ma thuật đó như thế nào!” Godou hơi giật mình, chẳng lẽ cô ấy thật sự có thể làm được? Nhà Kusanagi vốn luôn luôn không liên quan gì đến ma thuật và thần linh, cuối cùng cũng đạt được sức mạnh siêu nhiên chăng…? Hoàn toàn bỏ qua quyền năng siêu nhiên của chính mình, Godou cố gắng đè nén sự bất an của mình.
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software