| abstract
| - [Riku, đứa con gái đáng yêu của ta. Con hãy nhanh chóng chết chìm và làm mồi cho bọn Quỷ dữ đi.] Người cha đó đang nắm lấy cổ gáy áo của Riku. Đôi chân của cô bé không thể chạm tới mặt đất, cứ thế lắc lư run rẩy trong không khí. Cha cô vẫn bình tĩnh bước đến gần mỏm vách đá. Đó không đơn giản chỉ là một vách đá thông thường. Vách đá ở đây rất dốc vì bị sóng biển hoành hành, nạo vét liên tục. Những cơn sóng dữ dội đập ầm ầm vào vách đá như thể muốn nói [Đến đây lẹ rồi nhảy xuống đi!]; cảnh tượng đó cực kỳ đáng sợ. Riku nhìn về phía cha cô bé. [Cha ơi?] Người cha đang nở một nụ cười như thể gặp chuyện khó khăn vậy. Là một Trừ Quỷ Thuật Sư, hiện tại cha cô đang phải hành động quá đà như vậy dù đã từng đối xử rất tử tế với Riku. Dĩ nhiên, ông ấy đã không thể giúp gì được trong các khóa luyện tập Trừ Quỷ của cô. Không cần biết cô trở nên nhuần nhuyễn trong việc cầm thương tới đâu, không cần biết cô đã giỏi tới mức nào trong chuyện luyện kiếm, nếu cô không thể áp dụng kỹ thuật Trừ Quỷ vào trong vũ khí của mình, cô sẽ bị đánh bại. Cô liên tục bị quất roi, bị đánh hạ bởi những thanh kiếm tẩm năng lực Trừ Quỷ bên trong. Không những không thể chịu đựng được những vết thương đau đớn đó, cô còn rất ghét việc mình bị người khác mắng nhiếc liên tục. [Cứ thế này thì con sẽ bị rơi xuống mất cha ơi!] Dù vậy, bình thường cha cô rất tốt bụng với Riku. Riku biết rõ việc ông ấy không bao giờ mang những món ăn mà cô không thích ra bàn ăn khi mọi người cùng ăn uống vì ông rất quan tâm tới cô. Dù cô đã làm vỡ nhiều cái bình lớn, cha cô chỉ cười và vẫn bỏ qua cho cô. Ông ấy luôn mua cho Riku những gì mà cô bé muốn, và ông còn mua những bộ váy xinh xắn cho cô nữa. Kể từ khi mẹ cô mất khi cô mới 5 tuổi, cha cô luôn vẫn an ủi Riku. Cha cô bắt đầu nuông chiều cô hơn, luôn quan tâm tới cô từng chút một, kể cả khi trong các khóa Trừ Quỷ. Đúng vậy, cha của Riku đối xử rất tử tế với cô ấy... Hoặc ít nhất đó là chuyện đã từng. Bởi vì sẽ không thể nào có chuyện cha cô lại hành động lạ lùng tới mức này cả. Riku dần trở nên tuyệt vọng nhìn về phía cha của cô bé. [Nhưng con là một đứa trẻ vô dụng, Riku ạ. Chính vì thế mà hôm nay con sẽ bị ném xuống vực.] Người cha tàn nhẫn thốt ra câu nói cắt đứt những hy vọng còn sót lại của cô bé. Riku đã nhận ra được điều đó. Mặc dù nụ cười vẫn đọng trên gương mặt của cha cô, đôi mắt của ông không hề cười chút nào cả. Nó giống như đôi mắt trong những lúc truyền dạy các bài tập Trừ Quỷ vậy, một đôi mắt hoàn toàn vô cảm. [Dù cho Riku đã được 7 tuổi rồi, con hoàn toàn không thể sử dụng được các kỹ thuật Trừ Quỷ. Đây chỉ đơn giản là con không hề có bất kỳ tài năng nào cả. Mà một đứa trẻ mà không có tài năng sẽ chỉ mang lại nỗi nhục cho Nhà Barusak chúng ta. Đó là lý do mà con, Riku, con không còn cần thiết nữa.] [Nhưng chuyện đó!] Trong thế giới quan của Riku, mọi màu sắc đã biến mất. Cô đã bị nói rằng mình không còn cần thiết nữa. Cô đã bị coi như rằng mình không có tài năng. Nhưng như vậy thì cô sẽ phải làm gì từ lúc này đây? Bị đuổi khỏi nhà của chính mình, làm thế nào mà cô ấy có thể tiếp tục sống sót được cơ chứ? Như thể đang muốn ôm ông, Riku bắt đầu bám lấy tay của cha cô. [C-Cha! Con, con sẽ nỗ lực hơn nữa! Vì vậy, xin hãy cho con ở lại đi ạ! Con xin cha đừng vứt bỏ con đi mà!] [Riku.] Cha của Riku bắt đầu xoa đầu Riku bằng cánh tay còn lại. Như thể đang trân trọng chúng, ông ấy vuốt tóc cô. Mái tóc cô có màu đỏ như thể đang rực cháy vậy. Riku không hề thích điều đó chút nào khi thấy cha cô vuốt mái tóc cô. Nhưng đó không phải do cô không thích mái tóc mình vì nó có màu đỏ. Thay vào đó, đó chỉ là do cô không thể chịu được với cái cách mà cha của mình hiện đang làm. Nó làm cho cô cảm thấy rằng ông ấy đang nhìn vào chủ đề nghiên cứu của mình vậy; điều đó làm cô cảm thấy rất sợ hãi. Nhưng lúc này, cô bé không muốn làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cha mình. Chính vì vậy, Riku tuyệt vọng chịu đựng cảm giác khó chịu này. [Đó là một quyết định đầy thực tế. Thậm chí cả Rook mới 4 tuổi đã có thể sử dụng được năng lực Trừ Quỷ từ lâu rồi. Người không thể làm được cả nền tảng cơ bản của kỹ thuật chỉ có mình con thôi, Riku. Và mái tóc đỏ của Riku làm ta có cảm giác xấu về con. Nó luôn làm ta cảm thấy muốn buồn nôn.] Cha cô lắc lắc đôi tay nhỏ bé đang ôm chặt lấy cánh tay ông. Nếu là bình thường, Riku sẽ hoàn toàn không buông khỏi cánh tay của cha mình. Nhưng giờ đây cô bé ấy đang rất buồn bã. Dù cho bản thân cô có sức mạnh đến kinh người, giờ đây cô hoàn toàn không thể tiếp tục bám lấy tay của cha cô ấy nữa. Mái tóc đỏ rực của cô dĩ nhiên rất hiếm có, hầu như không ai sở hữu mái tóc này cả. Cả cha mẹ cô, cả các thành viên khác trong gia đình, bao gồm chị gái và em trai cô đều không ai có mái tóc đỏ. Chỉ một mình Riku là có nó thôi. Cô không thực sự thích thú cho lắm, nhưng dù vậy, từ chính miệng của cha mình nói ra như thế là điều mà cô không bao giờ nghĩ là nó có thể xảy ra được. [Tạm biệt con, Riku. Đừng bao giờ xuất hiện trước cổng nhà Bá tước Barusak chúng ta lần nào nữa.] Và chỉ với lời nói đó, Riku đã bị ném đi. Trong lúc chốc, cô cảm thấy như mình đang trôi nổi trong không khí. Nhưng ngay sau đó, cô liền nghe thấy những âm thanh xé gió. Cô ấy dần dần chuẩn bị va chạm với mặt biển hung ác. Những cơn sóng tối đen trông như thể đang muốn nói "Đến đây, đến đây nào." và sẽ nuốt chửng lấy cô. Những bọt sóng trắng xóa hiện ra trước mắt Riku, và cơ thể của cô bé đã bị những cơn sóng ập đến bao trùm. Trong cơn tuyệt vọng, Riku cố gắng kháng cự lại những cơn sóng thô bạo. [Ch, a... Hộc. ... hộc... CHA!!] Trên đỉnh vách đá cao kia, cô nhìn thấy một bóng người. Như thể đang tìm kiếm sự cứu rỗi, Riku giơ cánh tay của mình lên cao. Nhưng ngay sau đó, cơn sóng kế tiếp ập đến với cô. Cơn sóng to lớn như muốn quét Riku đi. Tất cả những gì mà cô giờ có thể làm là cố gắng ngụp lặn, trồi lên. ※※※※※※※※※※※※※ Có một người đàn ông từ phía trên cao đang nhìn xuống một Riku đang dần biến mất trong những cơn sóng cả hung dữ. Đó là cha của Riku, Raimon Barusak. Khoác trên mình một bộ áo choàng có đính gia huy của Nhà Barusak, ông đang nhìn xuống Riku. Trong vùng biển hung bạo này, có một cánh tay trắng nhỏ xíu khó khăn nhô lên khỏi mặt biển, nhưng rồi một cơn sóng lớn đã ập lên nó, làm cho cánh tay ấy không còn có thể nhìn thấy lần nào nữa. Mái tóc đỏ rực cháy đầy bắt mắt giờ đây đã mất hút. [Vậy là cuối cùng không hề có tí sức mạnh tiềm ẩn nào cả hử? Đúng là phí hoài mong chờ rồi.] Một mái tóc đỏ hiếm có, hầu như không thể nhìn thấy ở đâu khác trong vương quốc này và thứ sức mạnh không thể đo đếm được của một đứa trẻ 7 tuổi đầu. Nếu không phải vì những lý do đó, ông chắc hẳn đã đuổi Riku Barusak đi sớm hơn. Raimon đã biết rõ rằng Riku không hề có tài năng nào trong việc luyện Kỹ thuật Trừ Quỷ kể từ khi con bé được 5 tuổi. Riku đã không hề biết sự thật rằng mẹ của mình đã bị giết và bị gắn mác "Kẻ vô dụng sinh ra một đứa trẻ không có năng lực". [Nhưng mà, tại sao... Cha không giết chị ấy sớm hơn ạ?] Từ đằng sau Raimon xuất hiện một cái bóng nhỏ. Một cậu bé có mái tóc bạc của mình che khuất một bên mắt nhìn về phía phụ thân của mình. [Đó là vì có khả năng rằng thứ đó có khả năng mang trong mình một sức mạnh đặc biệt nào đó.] [Một sức mạnh đặc biệt ư, thưa cha? Con chưa bao giờ thấy chị ấy có thể thực hiện được bất kỳ điều gì cả.] Cậu bé cảm thấy bối rối. Thấy thái độ của con trai mình, Raimon lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý. [Màu tóc của thứ đó là mảu đỏ, đúng không nào?] [Vâng ạ, là màu đỏ.] [Có một điều mê tín rằng mái tóc đỏ đó ẩn chứa trong mình sức mạnh tiềm ẩn của một đứa trẻ của Quỷ (Quỷ Tử). Và hơn nữa, thứ sức mạnh đó của con bé không hề bình thường chút nào cả.] Raimon nhắm mắt lại. Mái tóc đỏ chứa sức mạnh đặc biệt trong lời đồn... Và đôi tay nhỏ bé của Riku có thể dễ dàng sử dụng những cây thương, những thanh song thủ kiếm nặng nề một cách dễ dàng, trong khi đáng lý đó là chuyện hoàn toàn không thể xảy ra. Kể cả những cái bình lớn vốn cần nhiều người lớn mang vác vốn tốn rất nhiều công sức, còn con bé thì có thể cầm chúng lên một cách dễ dàng mà không hề có dấu hiệu gì là mệt mỏi cả. Thậm chí hơn cả dự đoán, con bé có thể mang vác gần như 100 cái bình như vậy, và mặc dù cuối cùng nó luôn làm trượt tay khiến những cái bình vỡ hết, đối với một đứa trẻ 7 tuổi thì mang vác từ 2 đến 3 cái như vậy cùng một lần đã đủ khiến chúng rơi rồi. [Thứ đó thật bất thường.] [Nhưng dù vậy, rốt cuộc chị con cũng không hề có sức mạnh Trừ Quỷ nào cả.] Đáp lại ý kiến của Rook, Raimon liền gật đầu đồng ý. Riku hoàn toàn bất thường. Nhưng dù vậy, con bé không hề có năng lực Trừ Quỷ. Cậu bé Rook 4 tuổi, người sau này sẽ trở thành người kế nhiệm tiếp theo của Nhà Barusak đã bắt đầu tự xem bản thân mình là người đứng đầu với tư cách là một Trừ Quỷ Sư. Dù nếu có sự tình cờ nào đó vô tình xảy đến với Rook, mặc dù điều đó là hầu như không thể xảy ra, thì vẫn có thể cho Raku - Trưởng nữ 15 tuổi gả cưới một người nào đó là được. Nói cách khác, so với những người khác có thể sử dụng năng lực Trừ Quỷ thì sức mạnh đầy bất thường của Riku thực sự là điều không cần thiết. [Ta đã tưởng là bản chất tự nhiên của sức mạnh trong người con bé sẽ hiện ra nếu con bé ở bên bờ vực của cái chết... Rook, con phải hoàn toàn cống hiến hết sức mình với tư cách là người kế nhiệm của Nhà Barusak. Con không được phép trở thành một kẻ vô dụng như chị gái con. Là phụ thân của con, ta đặt niềm tin của mình vào trong con đấy.] [Thưa cha, như thế thật độc ác!] Cậu bé được gọi là Rook đó nắm lấy bàn tay to lớn của Raimon. Và, cậu liền tỏ bộ mặt u sầu. [Cha nói như vậy không phải nghe như rằng con yếu thế hơn so với chị gái con sao?] [Không đâu, con đã làm hết sức mình rồi mà. Mặc dù con vẫn chỉ mới có 4 tuổi, con đã đưa ra các học thuyết mà ta cũng không thể nghĩ ra được. Như vậy là đủ làm con trở thành "Đứa trẻ thiên tài ngàn năm có một" trong lời đồn rồi. Dĩ nhiên... cấp độ của con vẫn chưa thể so sánh được với sức mạnh của thứ đó đâu. Ta trông đợi rất nhiều ở nơi con đó.] [VÂNG!] Quay lưng lại với mỏm đá, Raimon rời đi cùng với đứa con trai sau này sẽ trở thành người kế nhiệm của mình. Rook trông cảm thấy hơi cô đơn liền nhìn về lại chỗ vách đá. Thế rồi, với một giọng nói nhỏ đến nỗi người bên cạnh mình - Raimon - cũng không nghe thấy, cậu thầm thì. [Nếu chị ấy mà dễ thương hơn một chút nữa thì mình đã cứu chị ấy rồi. Nhưng dù có giúp chị ta đi nữa thì chỉ cũng sẽ không có ích mấy cho các sự kiện sau này.] [Con vừa nói gì à, Rook?] [Không, không có gì đâu ạ. Mà bỏ qua chuyện đó đi. Cha, con có một điều muốn thỉnh cầu về việc quản lý đất đai ạ. Về vùng đất đáng lý sẽ được thừa hưởng cho người chị gái vừa bị Nhà Bá Tước Barusak chúng ta vứt bỏ, cha có thể giao nó lại cho con không?] [Vùng đất đó sao? Ta không có gì phản đối cả... Nhưng mảnh đất đó vốn không thể dùng để trồng trọt đấy, con có biết không?] [Không có vấn đề gì đâu ạ. Con đã được 4 tuổi rồi. Con có thể quản lý đất đai một cách bình thường. Với tư cách là Trưởng tộc đời kế tiếp của Nhà Barusak, để có thể giúp đỡ người dân của mình và vì vị thế của chúng ta như một Trừ Quỷ Sư, con trông đợi vào việc có thể toàn tâm toàn ý cống hiến hết mình cho việc đó.] Nhìn thấy nụ cười tươi của Rook, Raimon cảm thấy an tâm. Cậu nhóc sẽ là một người kế nhiệm hoàn toàn có thể dựa vào được. Cùng với việc quản lý vùng đất và việc làm một Trừ Quỷ Sư xuất chúng, vị trí gia tộc Barusak sẽ được đảm bảo. Với một cậu bé Rook cực kỳ xuất sắc như thế này, Raimon đã quyết định sẽ giao cho con trai mình tất cả để nuôi nấng nó thành tài. Đó là những gì mà trái tim của Raimon đã quyết định. Và đối với một Rook cực kỳ xuất sắc như vậy, chị gái của nó... Người có tên Riku Barusak sẽ bị xóa tên khỏi bảng phả hệ của gia tộc. Không còn bất cứ ai bàn tán gì về chuyện gì đã xảy đến với Riku. Dĩ nhiên là các gia nhân sẽ không nói gì rồi. Nhưng cả những Trừ Quỷ Sư huấn luyện khác đã từng chúc mừng cha mẹ của Riku khi Riku được sinh ra, và chị cả lẫn em trai của mình còn sống nữa, tất cả bọn họ đã quên đi sự tồn tại của Riku. Là một nỗi ô nhục của nhà Barusak; với một người không hề có tài năng gì trong việc làm một Trừ Quỷ Sư, cô bé Riku là một sự tồn tại đầy chướng mắt. Hơn cả thế, mọi người còn vui vẻ cười cợt đầy sảng khoái với sự biến mất của cái bóng đã từng là niềm ô nhục của họ nữa là đằng khác. Trong những năm sau này, trong cuốn sách "Trừ Quỷ Chiến Ký" mà Raimon Barusak để lại có viết một câu: "Chỉ thả thứ đó xuống từ vách đá không thôi... Tại sao tôi lại ngu ngốc như thế chứ. Nếu lúc đó tôi chỉ việc tự mình giết nó đi thì đã..."
|