| abstract
| - Vài chồi hoa đã bắt đầu từ từ nhú lên bên trong bồn hoa dự án tốt nghiệp. Nhóm con gái đã gieo trồng những hạt giống, nhưng xem ra việc chúng là hạt giống gì thì sẽ được giữ kín khỏi nhóm con trai. Có lẽ chính xác theo như Makoto đã nói, chúng là những bông hoa mà sẽ nở rộ vào khoảng thời gian diễn ra nghi lễ tốt nghiệp. Cơ mà không đời nào chúng lại có thể ra hoa kịp lúc đó. Cậu ngẩng đầu nhìn cây hoa anh đào. Trên nó vẫn chưa có một nụ hoa nào cả. Coi bộ như ước nguyện của Rin được bơi với những cánh hoa anh đào la đà trong hồ cũng sẽ không thể thành hiện thực được rồi. Khi cậu nhìn xuống chân mình, phần đất màu nâu nhạt trải dài ra. Cậu tự hỏi không biết liệu những thân rễ của cây hoa anh đào có lan tỏa ra sâu dưới lòng đất. Nó cảm thấy như thế nào khi bỗng dưng có một thứ như là bồn hoa được trồng bên trên thân rễ mà nó đã mất bấy nhiêu năm trời để lan tỏa? Nếu như cậu là cây hoa anh đào, cậu sẽ cảm thấy như thế nào? Sau khi nghĩ ngợi về điều đó, một nụ cười gượng xuất hiện trên khuôn mặt của cậu. Nếu như cậu là cây hoa anh đào, cậu chắc hẳn sẽ không cảm thấy được gì cả. Một thứ như là bồn hoa sẽ không thu hút sự chú ý của cậu. Cậu sẽ không bị hoang mang bối rối và cũng sẽ không xa lánh nó. Miễn là cậu có thể lan tỏa những cành cây rộng lớn của mình về phía bầu trời, cậu sẽ không đòi hỏi thêm gì nữa. Khi cậu nghĩ về việc chỉ có mỗi mình mình là đang xem trọng vấn đề này, giả như cây hoa anh đào này đây thậm chí còn không bận tâm về điều đó, cậu rốt cuộc sau cùng đã hé môi mỉm cười. “Cậu đang vui sướng vì những chồi hoa đã mọc lên sao? Haru.” Trước khi cậu kịp nhận ra, Rin và Makoto đã đứng ngay cạnh bên cậu ấy. “Không hẳn.” Cậu không có ý định giải thích cho Rin suy nghĩ của mình. Tuy nhiên, việc phủ nhận nó cũng rất phiền toái. Thế nên, cậu trả lời như thế. “Sắp tới ngày lễ tốt nghiệp rồi nhỉ.” Makoto cất tiếng nói như thể cậu ta cảm thấy xúc động vô cùng, trong khi ngẩng đầu lên nhìn những cành hoa anh đào. “Đúng vậy. Cũng sắp phải chào tạm biệt ngôi trường đong đầy kỉ niệm này rồi.” Như một tên diễn viên tệ hại, Rin tự nhiên lên tiếng. Cậu ta không đủ giỏi để mà đáp lại từng lời một. Makoto thì sẽ thế này, “Nhưng mà, mới hai tháng thôi mà. Cậu không định tham dự lễ tốt nghiệp ở trường cũ của mình sao?” Nụ cười của Rin bỗng trở nên hờ hững. Ánh mắt hạ xuống bồn hoa, cậu ta ngắm nhìn những chồi hoa nhỏ bé. “Tớ đã nói rõ lời chào tạm biệt với Trường tiểu học Sano rồi.” Với màn trình diễn tốt hơn được một chút khi so với một tên diễn tệ hại, cậu đã tạo ra vẻ mặt chứa đựng nỗi buồn trong nó. “Xin lỗi cậu. Tớ lỡ lời rồi.” Makoto lại một lần nữa phản ứng. Cho dù nó không phải là giả vờ, nó cũng không phải là một chuyện đáng để mà bận tâm đến thế. “Đừng lo. Giờ nó là quá khứ rồi. Giờ tớ cũng đã là một phần của Trường tiểu học Iwatobi mà.” “Đúng vậy. Chúng ta sẽ tốt nghiệp cùng nhau mà, phải không?” Sau khi đã ra sức nói như thế, nụ cười của Makoto vẫn có chút u sầu. Với ánh mắt đặt nhìn vào Rin, nom như cậu muốn cất tiếng nói lên điều gì đó, nhưng mà cậu lại do dự. “Sao thế?” Đối diện với ánh mắt của Makoto, Rin hỏi ngược lại. “À ừ, tớ chỉ lo lắng chút thôi. Cậu đã không tham gia vào buổi định hướng ngày hôm qua, phải không?” Đó là buổi định hướng chọn trường trung học. Họ giải thích về đồng phục, sách giáo khoa, những hoạt động nhóm và vâng vâng. Tuy nhiên, Rin đã không có ở đó. Rin ngẩng đầu nhìn cây hoa anh đào hiện vẫn chưa đâm ra những nụ hoa. Ánh mặt trời chiếu rọi xuyên qua cành cây làm cho cậu phải khép mắt lại. “Đó là bởi vì, tớ sẽ không học trung học tại đây.” Haruka đảo ánh mắt mình sang Rin. Không xác định được cậu ta đang đùa giỡn hay nghiêm túc, cậu cố gắng đọc ý nghĩa thật sự thông qua biểu hiện của Rin. Tuy nhiên, chỉ bởi ánh nắng mặt trời len lỏi qua những hàng cây và tạo nên những đường kẻ trên khuôn mặt Rin khi cậu ấy ngẩng đầu ngắm nhìn cây hoa anh đào hay giả như bầu trời, Haruka đã không thể suy ra được gì. Nhìn cây hoa anh đào, Haruka quyết định đợi chờ Makoto lên tiếng. Trong những trường hợp như thế này, điều mà Haruka muốn hỏi, Makoto sẽ hỏi thay cho cậu ấy. “Cậu nói vậy là sao? Tại sao trước đó cậu lại chẳng nói gì hết vậy? Chúng ta ở trong cùng một đội mà. Không phải chúng ta là bạn của nhau sao?” File:Highspeed ch6.jpg Makoto không hề cất tiếng hỏi Rin định đi đâu hay định làm gì. Có lẽ việc ở trong cùng một đội mang tầm quan trọng hơn hết thảy đối với Makoto. Vậy nên, cậu chỉ khiển trách Rin thông qua những câu hỏi mang nặng cảm xúc, cụ thể là tại sao cậu ấy lại không chịu nói gì. Đó là thứ mà Haruka hoàn toàn không tài nào cất tiếng nói thành lời được. Những thứ như ‘đồng đội’ hay ‘bạn bè’ ấy. Nhưng trái ngược với Haruka, Makoto có thể dễ dành chấp nhận những thứ như thế. Makoto sau cùng cũng thốt chúng ra thành lời, đến nỗi làm cho Haruka cũng phải cảm thấy xấu hổ trước câu hỏi của Makoto. “Tớ đâu định che giấu chuyện này. Điểm đến mới được quyết định vào hôm qua thôi.” “Hôm qua sao?” Cậu không thể nắm bắt được đầu đuôi của cuộc trò chuyện này. Những thứ như ‘ngày hôm qua’ và ‘điểm đến’. Từ phút ban đầu, họ còn chưa nói đến những điều mấu chốt, ví dụ như là lý do mà cậu ta chuyển trường, tại sao cậu ta lại cố gắng dính dáng với Haruka và Makoto, hay là lý do làm cho cậu ta lại bị ám ảnh bởi cuộc thi tiếp sức đến như thế. Hơi che đi khuôn mặt đang bị nắng hắt, Rin cất tiếng nói khẽ nhẹ. “Tớ sẽ đi đến nước Úc.” “Nước Úc, vậy ý cậu là ra nước ngoài sao?” Makoto đã hỏi một câu ngu người rồi. Dĩ nhiên là nó ở nước ngoài. Không có một nơi nào như thế ở trong Nhật Bản cả. Và cứ thế, theo đà của cuộc trò chuyện này, cậu ta chắc hẳn không phải định đi du hý. “Tớ đã nộp đơn đăng ký đi du học cho một vài trường rồi, nhưng vào ngày hôm qua, bên nhận cuối cùng cũng đã giải quyết xong xuôi.” Makoto ngơ ngác. Với cái miệng hơi há ra đôi chút, trông cậu như thể đang định nói gì đó, cậu căng thẳng. Hẳn rồi, bên trong đầu cậu đang có vô số từ ngữ đang không ngừng hiện ra. “Tớ chuyển trường đến đây sau khi việc tớ đi du học tại Úc được quyết định. Tớ định sẽ nói cho mọi người biết điểm đến của mình sau khi mọi chuyện đã đâu vào đó. Tớ không muốn gây phiền toái cho mọi người, khiến họ lo lắng giữa chừng.” ——Đúng là một tên vị kỉ mà. Haruka nghiến răng hàm, trong lòng cảm thấy có một cơn tức giận mà cậu ấy không thể kìm lại được. Cậu ta cũng đã làm cho họ lo lắng đủ lắm rồi vậy mà vẫn còn phải gây thêm rắc rối nữa. “…… Xin lỗi nhé.” Rin thì thầm với một giọng nhỏ nhẹ, có lẽ cậu ta đã đoán được cảm xúc của Haruka. Cơn gió mang theo hương thơm mùa xuân cuốn quanh người Haruka. Cậu nghĩ rằng mình muốn được đi bơi thật nhanh. Cậu nghĩ rằng mình muốn nhanh chóng rũ bỏ đi cơn gió ngạt ngào này. Và rồi, cậu nghĩ rằng mình muốn nhanh chóng được giải thoát khỏi sự rằng buộc từ cái gã khó hiểu này. Từ vô số những từ ngữ không ngừng hiện lên trong đầu, Makoto cuối cùng cũng đã thốt ra được một câu hỏi ngắn ngủi. “Tại sao cậu lại đi sang Úc?” “Để học bơi.” Cậu ta đáp lại bằng một câu trả lời tối thiếu nhất với câu hỏi ngắn ngủi đó. Quay mặt đối diện với cây hoa anh đào, Haruka hỏi Rin. “Cậu định sẽ làm gì?” Một giọng nói mà dường như sẽ bị lấn áp, dù có cơn gió ở đó hay không đi chăng nữa. “Tớ định sẽ trở thành… một vận động viên bơi lội Olympic.” Cậu ta không thể mỉm cười. Cậu ta có thể làm bất cứ thứ gì mà cậu ta muốn. Nhưng đó không phải là câu trả lời mà Haruka muốn nghe. Lúc nào cũng là như vậy. Mãi che giấu những chuyện về bản thân mình, cậu ta luôn nói những điều ích kỷ. Và bây giờ cũng vậy, trong khi nói những điều vị kỉ trước mặt Haruka——, cậu ta đứng dưới cây hoa anh đào. Xếch đôi lông mày hình chữ bát lên, với đôi mắt mở to, Makoto nháy mắt một lần, như thể cậu ta vừa nhớ ra gì đó. “Chừng nào cậu đi?” “Vào ngày hôm sau... giải đấu.” “Nếu vậy thì, chúng ta chẳng còn bao nhiêu ngày nữa để cùng bơi với nhau.” Makoto nhìn sang Haruka. Ngay cả khi cậu hiểu được là mình đang bị quan sát, cậu vẫn giữ im lặng, mặt vẫn đối diện với cây hoa anh đào. ——Haru cảm thấy thế nào? Cảm xúc chân thật của cậu ấy là gì? Có cảm giác như đó là điều mà ánh nhìn của Makoto đang muốn hỏi, Haruka đã không thể nhìn trực tiếp vào cậu ta. Cảm thấy một cơn giận dữ không thể trút ra ngoài, bị bó buộc bên trong lồng ngực mình, ít nhất thì Haruka cũng có thể kìm nén lại ham muốn được chạy thoát ngay khỏi nơi này. Cậu ấy muốn nhanh chóng nhào mình xuống dòng nước. Nước sẽ giải thoát Haruka khỏi những mối sự rằng buộc không cần thiết. ——Mình muốn nhanh chóng trốn thoát vào trong dòng nước. Nhịp tim của Haruka đã đập mạnh hơn. Huyết lưu thông trong cơ thể cậu tăng tốc. Khu vực quanh thái dương của cậu nóng lên, lòng bàn tay của cậu bắt đầu đổ mồ hôi. ——Mình… đang trốn chạy sao? Có lẽ cậu đã muốn trốn chạy xuống dưới nước. Mong mỏi cảm giác thanh thản, trốn tránh không muốn nhìn thế giới thực, có lẽ cậu đã muốn trốn chạy xuống dưới nước để có thể che giấu cảm xúc thực sự của mình. Không cần hòa vào thành một thân thể hay dùng vũ lực để mà đàn áp nó, họ hẳn đã chấp nhận sự tồn tại của cả hai bên. Cảm thấy sự công nhận ấy là vừa đủ, có là cậu đã chỉ dựa dẫm vào điều đó mà thôi. Cậu có lẽ đã bơi chỉ bởi vì điều đó. Cậu muốn phủ nhận nó. Cậu kiên quyết muốn phủ nhận nó. Tuy nhiên, cậu càng nghĩ về nó, nó lại càng đè nặng lên Haruka như một sự thật không thể chối bỏ. Cậu không còn nhận thức được mình nên làm gì. Vào thời điểm cậu hiểu rằng mình đã luôn dựa dẫm vào nước, cái tôi mà đáng ra phải đứng vững, thì nay nó cứ như sắp bị vỡ tan tành vậy. Khi đôi bàn chân của cậu trở nên gầy gò và mỏng manh hơn, cứ như sẽ đổ sụp, cuối cùng cũng nâng đỡ Haruka. ——Không thể nào! Chúng là đôi bàn chân đã luôn chạy, lặn và bơi cho đến bây giờ. Chúng không thể yếu ớt đến thế được. Mặc dù đầu thì nghĩ vậy, cậu vẫn không thể kìm nén cơn run nhè nhẹ trên đôi bàn chân mình. Cậu quay sang nhìn Makoto. Cậu ta vẫn đang đặt ra cho Haruka một câu hỏi. ——Cảm xúc chân thật của cậu là gì? Trước đó, Makoto có nói cho Haruka nghe rằng cậu ta đã chạy trốn khỏi nước. Tự vạch trần bản thân mình như thế, nếu như mà cậu có thể thành thật mà thừa nhận, có lẽ cậu cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm đi đôi chút. Cơn gió nồng nàn mùa xuân quấn quanh người Haruka. Nó đã không còn mang theo sự khắc nghiệt của mùa đông nữa. Không mãnh liệt, cũng không lạnh cóng. Nghiến răng, cậu đứng thẳng. Không còn lý do gì để chịu đựng nữa. Cậu nên thành thật. Đó là điều thầm thì với Haruka. Cậu sẽ không bị xúi giục bởi một thứ như thế. Bất kể vào lúc nào hay ở đâu, cậu luôn muốn được là chính mình. Cậu không được bỏ chạy tại đây. Không đời nào cậu lại bằng lòng với sự kém cỏi của bản thân. Cậu phải tiếp tục mạnh mẽ. Đến tận cùng, cậu vẫn phải là chính mình. Ánh mắt Makoto lại hỏi cậu ấy. ——Haru cảm thấy như thế nào? Cậu không trả lời. Cậu không thể trả lời. Nơi mà Rin sẽ đi đến, con người mà cậu ta muốn trở thành, đó là một việc không hề liên quan đến cậu. Nó sẽ không thay đổi sự thật là cậu ta đang đứng trước mặt cậu, chung cùng một đội. Còn nữa, cậu cũng không hề có ý muốn thay đổi những cảm xúc mà đã quyết định tham gia bơi trong cuộc thi tiếp sức. Vậy nên cậu sẽ bơi. Cậu sẽ bơi. Cho dù có thế nào thì cậu cũng sẽ không trốn chạy. Để mà có thể tiếp tục được là chính bản thân mạnh mẽ của mình. “…… Được thôi.” Giọng nói của Haruka trôi dạt đi đâu đó, cưỡi trên ngọn gió tựa mùa xuân. “Haru?” Nhăn đôi lông mày hình chữ bát, Makoto lo lắng nhìn Haruka. “Trong giải đấu tiếp theo.” Haruka chỉ nói có thế, quay ánh mắt nhìn sang Rin. Đôi mắt mở toan ra, Rin quay người lại để đối mặt với Haruka từ trực diện. “Cậu chắc chứ? Cậu sẽ thu hẹp nó xuống chỉ còn thi tiếp sức thôi sao?” Giọng của cậu nhanh chóng thoát ra từ nơi đầu môi. Đúng là một tên láu cá đến tột cùng. Đáng lẽ ra cần phải có thêm những lời bắt buộc để bù đắp thêm vào nữa. Nhưng với trái tim mình đột nhiên bị giải mã như thể đã nó đã bị nhìn thấu qua, Haruka đã quên hết những lời tiếp theo của mình. Cảm thấy bực bội do Rin đang làm một vẻ mặt như thể cậu ta hiểu hết mọi chuyện, cậu lại nghiến răng hàm. Tuy nhiên, cậu sẽ không trốn chạy nữa. Cậu đã quyết định như vậy. Không chạy khỏi cuộc thi tiếp sức, không chạy khỏi Rin, và cũng không chạy khỏi bản thân mình——. Vì vậy nên, cậu không có dự định rút lui vào lúc này. “Cậu thật sự sẽ chỉ bơi trong cuộc thi tiếp sức thôi sao?” Rin lại tiếp tục ý tưởng nhàm chán đó. “Đó là điều mà tớ định nói.” Trong khi quay người trở về cây hoa anh đào, cậu đã ấp úng nói như thế. Biểu hiện vui sướng của Rin ngưng lại ở nơi đáy mắt, nó lại làm cho Haruka bực mình thêm lần nữa. “Được rồi! Nếu vậy thì, tớ sẽ cho Haru chứng kiến một cảnh tượng mà cậu ấy trước giờ chưa được chứng kiến.” “Một cảnh tượng mà cậu ấy trước giờ chưa được chứng kiến……?” “Ừ, một cảnh tượng đặc biệt lạ thường mà sẽ không thể xuất hiện nếu như không có bốn bọn mình!” Trước khi họ kịp nhận ra, mặt trời đã thay đổi góc cạnh của nó một chút. Len lỏi xuyên qua những cành cây co xoắn phức tạp, một ánh nắng chói chang chiếu lên trên khuôn mặt của Haruka. Cậu không ngẩng đầu lên nhìn như Rin, cậu chỉ khẽ nheo mắt lại. Makoto chăm chú nhìn Haruka như một đứa trẻ vừa đi lạc. Haruka tin rằng mình đã trả lời xong cho câu hỏi của Makoto. Giờ thì cậu ta cần phải tự suy nghĩ mà thôi. Cậu không muốn ép buộc cậu ta hay đặt kỳ vọng vào cậu ta giống như Rin. Makoto nên nghĩ về nó cho riêng mình, tìm cho mình một câu trả lời rồi cứ thế mà hành động. Không phải là vì cậu muốn đẩy xa cậu ta đi hay là muốn cư xử lạnh lùng với cậu ta. Cậu chỉ nghĩ rằng miễn là do chính Makoto quyết định, thì nó sẽ là đáp án chính xác nhất. “…… Haru.” Giống hệt với những chiếc lá rụng đang bay xào xạc trong gió, Makoto nói với một giọng điệu bơ vơ lạc lõng. “Liệu tớ có thể cùng chứng kiến nó không? Cảnh tượng đó đấy.” Đó là một chuyện mà cậu ta nên hỏi Rin. Điều mà cậu ta muốn phô ra, hoặc điều mà cậu ta muốn được chứng kiến, bản thân Haruka cũng không biết. “Tớ cũng muốn được chứng kiến nó, Rin à. Tớ muốn được bơi chung với mọi người.” Với một nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt mình, Rin va nắm tay của mình vào bờ vai Makoto. “Đây là lần đầu tiên cậu gọi tớ là Rin đấy. Không sao đâu, nếu là chúng ta thì, chắc chắn thôi.” Makoto gật đầu, với đôi lông mày hình chữ bát xếch lên. Họ nghe líu lo tiếng hót của một con chim nhỏ vang lên từ đâu đó. Có lẽ đó là từ con chim ấy, nó đang bay vút lên bỏ lại phía sau một đường vết trên bầu trời trong trẻo. Dường như đang nhắm tới đích đến nằm nơi khoảng không xa xăm vô tận kia. “Được rồi.” Trong khi thả tách cặp kính bơi vào đúng nơi, Rin bước lên trên bục xuất phát với những bước chân nhẹ nhàng. Haruka, Makoto và Nagisa vẫn chưa đến đây. Khi tiết cuối cùng kết thúc vào buổi sáng, họ từ đó chia ra thành hai nhóm là một nhóm chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp còn một nhóm thực hiện phần công việc lau dọn vào buổi chiều, mọi người ai cũng có thể trở về nhà ngay khi làm xong công việc của mình. Haruka và Makoto đã ở trong nhóm chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp, có vẻ như họ cần thêm một lúc nữa mới xong. Còn về phần Nagisa, cậu ta chắc hẳn vẫn có lớp học khóa chiều như thường lệ. Và vì lẽ đó, điều này có nghĩa là cậu ta có thời gian để bơi một mình. Sau khi nhìn kim đồng hồ canh cho xứng với thời điểm, Rin nhảy đi từ bục xuất phát. Thực hiện động tác cá heo ngay khi đáp xuống nước. Và rồi, sải tay. Đó không phải là bơi buớm. Đó chính là bơi trườn sấp. Có một chuyện khiến cậu ta phiền muộn. Trong những giải đấu cậu ta được xếp đối đầu với Haruka, cậu ta chưa từng được nếm mùi vị của chiến thắng ở hạng mục 100m. Bởi vì Haruka chỉ tham gia bơi tự do ở đường bơi dài, đã có những lúc cậu ta không bơi chung với Rin, họ thông thường chỉ thi đấu ở hai hạng mục 50m và 100m mà thôi. Đôi khi cậu ta thắng ở mục 50m, nhưng cho dù có thế nào thì, cậu ta cũng không thể thắng ở hạng mục 100m. Đúng một năm đã trôi qua kể từ lần đầu tiên cậu ta bơi chung với Haruka. Do bản thân đã không nghĩ rằng mình có thể thua cuộc trong giải đấu thành phố, vậy nên khi bị vượt mặt, thành thật mà nói thì, cậu ta đã trở nên hấp tấp. Khi ấy, cậu ta đã bị tụt lại quá xa để mà có thể đuổi theo kịp cho dù có bơi thế nào đi chăng nữa, cậu ta cứ thế mà bị tách biệt. Nhờ áp lực từ năng lượng Haruka tỏa ra mà cậu ta cảm thụ được cùng với cảm giác bứt rứt bồn chồn sau khi bị vượt mặt, khi bơi tới đích, cậu ta đã cạn kiệt hết sức lực của mình. Dù vậy, sau khi cuối cùng cũng chịu leo ra khỏi bể, cứ thế, cậu ta rốt cuộc đã nằm dài ra mà không cởi bỏ cặp kính bơi. Cậu ta cũng đã thua Makoto trong bơi ếch, nhưng nó không giống lúc này. Đây là lần đầu. Áp lực và cảm giác bồn chồn đó. Kiểu bơi của cậu ta không sai vào đâu được. Thậm chí cậu ta còn tạo được một thời điểm khá tốt nữa là đằng khác. Nhưng mặc dù vậy, cậu ta vẫn cứ thua. Cùng lúc với câu hỏi ‘tại sao’ đang chạy loạn bên trong đầu, cơn giận hướng tới một thứ mà bản thân không thể hiểu được trào dâng cuộn xoáy trong lồng ngực cậu. ——Chết tiệt. Haa. Cậu ta nhanh quá. Haa. Cậu ta là tên quái nào vậy chứ? Trong khi duỗi trải hai cẳng tay cẳng chân mình, giữa những hơi thở đứt quãng đó, cậu ta đã nói khẽ như thế. Thời gian của Rin đã giảm đi vào mỗi giải đấu. Tuy nhiên, thời gian của Haruka lại còn vượt trội hơn nữa. Đến khi Rin bắt kịp tới thời gian trước đó, Haruka lại tiến lên xa hơn. Cậu ta đã luôn chấp chứa trong tim mình một thứ cảm giác mãnh liệt hơn cả lo âu và bồn chồn, nghĩ rằng theo đà này thì cậu ta vĩnh viễn sẽ không thể đuổi kịp được. Để mà có thể tập trung vào cuộc thi tiếp sức nữa thì, cậu ta muốn ít nhất phải bắt kịp thời gian cũ của Haruka. Cú xoay người của cậu thật tinh tế, nhỏ bé và đầy mạnh mẽ. Cậu ta thường xuyên kiểm tra lại thể hình và nhịp điệu. Không thể tìm thấy điểm nào mà có thể trở thành mấu chốt của vấn đề. Tuy vậy, mắt lướt nhìn vào đồng hồ sau khi đạt tới đích, cậu ta dĩ nhiên vẫn chậm rồi. Cậu ta biết rằng nó không phải là do sự khác biệt về cơ vóc và sức lực của cơ. Mặt khác, Rin đã nhanh hơn vào lúc bắt đầu và lúc quay về. Nếu thế, tất cả những gì còn lại chỉ có thể là quay vòng hoặc là ‘sự linh hoạt của đôi chân’. Cái này là rắc rối nhất. Quan niệm lý tưởng về ‘sự linh động của đôi chân’ không thể được định nghĩa. Một lần quay vòng đầy đủ từ tư thế của hai cánh tay và cả sự điều khiển ở lưng, tất cả chúng hoạt động nhịp nhàng với nhau để tạo thành quan niệm ‘sự linh động của đôi chân’. Bởi vậy nên, cho dù bạn chỉ có tập trung vào đôi chân mình đến mức độ nào đi nữa, bạn vẫn sẽ không thể bơi nhanh hơn, và một câu trả lời chính xác có lẽ cũng không hề tồn tại. Thử nghiệm, tìm tòi, tập làm quen, rồi làm cho nó thành kiểu của riêng mình chính là phương pháp duy nhất. Giả sử rằng Haruka đã đạt được quan niệm lý tưởng về ‘sự linh động của đôi chân’ đó, nếu là vậy thì——, nỗi bồn chồn lại một lần nữa dâng trào trong khi cậu ta nghĩ về chuyện đó. Hoặc lẽ nào chính kiểu bơi lội của Haruka mới là thể hình lý tưởng mà Rin đang tìm kiếm? Không phải là Haruka của hiện tại. Mà là Haruka của trước đó. Trong khi nghĩ ngợi về những chuyện đây này, Rin leo lên thành bể bơi. “Rồi nào.” Bước lên trên bục xuất phát một lần nữa trong khi thả tách cặp kính bơi của mình vào đúng chỗ, cậu ta quay sang nhìn đồng hồ. Căn thời điểm thích hợp, cậu ta nhảy nhào xuống. Có vẻ như cậu ta có thể làm thêm khoảng ba mươi lần nữa. Sẽ được thôi, nếu như thể lực của cậu ta chịu được. Sau khi buổi luyện tập kết thúc, Gou đứng yên tại lối ra của Iwatobi SC, tay nắm giữ một túi giấy lớn. Em ấy là em gái của Rin. “Gou……!” “A, Onii-chan.” Em ấy quay sang nhìn cậu với một nụ cười hồn nhiên. Em là học sinh lớp Năm, dưới cậu ấy một khối. Từ đằng sau theo âm thanh của cánh cửa tự động, Haruka và những người khác cũng đang đi ra. Nhìn thấy Kou, để bộc lộ sự tò mò theo cách thông thường của mình, Nagisa đi đến bên em ấy. “Chào, cậu là ai vậy? Bạn của Rin-chan sao?” Trước khi Rin kịp trả lời, Gou bật ra. “Onii-chan, ở đây anh cũng là ‘Rin-chan’ luôn.” “E-em đang nói gì thế? Mà này, tại sao em lại ở đây hả!?” Không trả lời lại câu hỏi của Rin, Gou nhanh chóng quay đầu cúi chào về hướng Haruka và mọi người. “Em là Matsuoka Gou. Anh trai em đã luôn chăm sóc cho em.” Haruka đảo mắt mình sang Makoto. Ý là ‘Tớ sẽ để mọi chuyện lại cho cậu’. “Xin chào. Anh là Tachibana Makoto. Đây là Hazuki Nagisa, còn đây là Nanase Haruka.” Nagisa mỉm cười với em và nói ‘rất vui được làm quen cậu’, Haruka ngượng ngịu gật đầu để chào hỏi. “A, em đã nghe rồi. Các anh sẽ bơi trong cuộc thi tiếp sức ngày mốt đúng không nào? Em đã nghe qua về nó. Anh ấy luôn nói ‘Nanase nhanh thật, Nanase nhanh thật’ mỗi khi sau một giải đấu.” “O-oi, Gou! Đi mà lo chuyện của em đi!” Xấu hổ, cậu ta không thể để cho Haruka thấy mặt mình. “Nhưng mà, em mừng thật đó. Các anh đã bơi chung với nhau. Đúng là đáng công sức đổi hộ khẩu thường trú của ảnh sang nhà bà và đến đây. Mẹ đã lo lắm đấy. Anh ấy đã tự nhiên muốn chuyển trường.” “Nói thế thôi là đủ rồi, nín đi nào!” Trước khi em ấy có thể nói thêm những chuyện thừa thãi, và trong khi cậu ta cố gắng đuổi em ấy đi, Makoto xen vào hỏi. “Em đến đây là có chuyện gì sao?” “Ừm. Em phải mang cái này đến.” Cậu ta nhìn lướt thoáng qua được chút ít thứ bên trong chiếc túi giấy mà Gou giơ ra. Nhận thấy rằng nó là một hộp bánh quy, Rin bực bội nói. “Ngốc à, em không nên mang nó đến đây!” Rin đã dùng cả người mình che nó để không cho ai nhìn thấy. “Nhưng mà, anh sẽ dùng nó tai đây mà, phải không?” “Đúng là thế, anh đã nhờ mẹ mang đến nhà bà. Nhưng anh đã không nghe về chuyện em đến đây.” “Nhưng mà, mẹ đã nhờ em mang đến đây vì dù sao anh cũng sẽ dùng nó ở đây mà——” “Không có lý do gì để mà đem nó đến đây vào lúc này cả mà, đúng không? Anh sẽ đem theo nó vào ngày Chủ Nhật.” “Nhưng sẽ bị nặng cặp hơn ——” “Không sao. Nặng hơn cũng vấn đề gì. Thôi đủ rồi, mang nó về nhà bà đi!” “Này, nó là gì vậy?” Khi cậu quay người lại, Nagisa đã thử dòm vào bên trong, đôi mắt to tròn của cậu ta sáng lấp lánh. “Không có gì hết. Không có liên quan đến cậu!” Cậu ấy đẩy Nagisa trở về. “Chủ Nhật là ngày của giải đấu, phải không? Cậu định dùng nó cho giải đấu sao?” Ngạc nhiên thay, cậu ta lại nhạy bén sắc sảo vào những việc như thế này đây. “Tớ sẽ không dùng nó, nó không có liên quan gì hết cả.” “Vậy thì, sau giải đấu nhỉ? Để chụp hình kỷ niệm sao?” “Sai rồi, tớ đã nói nó không có liên quan mà.” “Sau lúc chụp hình sao? A, tớ hiểu rồi!” “H-hiểu gì cơ?” “Là thứ gì để ăn sao? Sau giải đấu, cậu dự trù sẽ tổ chức một tiệc ‘đã-cố-gắng-hết-sức’. Liệu nó là gì đây nhỉ? Nếu là ba ngày trước giải đấu, chắc là bánh quy gạo lức hay bánh quy thôi nhỉ?” Cậu bị sốc toàn tập. Cậu ta đã không đoán chính xác, nhưng cũng rất gần đúng rồi. “Onii-chan, anh tổ chức một buổi tiệc ‘đã-cố-gắng-hết-sức’ sao? Em có thể tham gia luôn không?” “Anh không có tổ chức gì hết! Nói chung là, bất kể thế nào thì, em phải về nhà ngay hôm nay!” “Em sẽ ở với mẹ tại nhà bà cho đến hôm Chủ Nhật.” “Thế còn trường học?” “Nghi lễ tốt nghiệp cũng sẽ diễn ra vào ngày mai tại trường Tiểu học Sano. Bởi vì những học sinh lớp năm chỉ tham gia phân nửa buổi lễ, em sẽ nghỉ vậy. Vậy nên mẹ và em sẽ đi xem nghi lễ tốt nghiệp. Và cả giải đấu sau đó luôn nữa.” “Thôi không sao đâu mà. Em không cần phải đến xem đâu.” “Em có tiết vào thứ Hai, vậy nên việc tiễn anh——” “Tớ về nhà đây.” Haruka bắt đầu chạy đi ngay sau khi nói. Sau khi khẽ vẫy tay về phía Gou, Makoto cũng bắt đầu chạy theo. “Chào cậu.” Sau khi vẫy tay chào Gou, Nagisa cũng chạy đuổi theo bọn họ. “Gặp em sau vậy.” Quay lưng lại về phía Gou trong khi cảm thấy nhẹ lòng, Rin cũng chạy theo sau bọn họ. Cậu ta bắt kịp ba người bọn họ, khi mà họ sắp sửa băng qua cảng đánh cá, Gou gào tướng lên. “Onii-chaan, tối nay có ‘su-ki-ya-ki’ đó.” Makoto thở ra một hơi, còn Nagisa thì nói ‘sướng thật’, cả hai người bọn họ đều cảm thấy ghen tị. Ánh mắt mình xuống đất, Rin giảm tốc độ lại và đi lùi về sau ba bước. Cậu ta không muốn phải nói chuyện với ai nữa. Rin vừa được dạy kỹ càng một bài học rằng chuyện gia đình của một ai đó đúng là đầy xấu hổ. ——— Haruka đã rất bối rối. Cậu tưởng rằng lễ tốt nghiệp sẽ kết thúc nhanh chóng hơn nhiều so với đà này. Tưởng rằng giống hệt như cách mà họ đã luyện tập không biết nhiêu lần, họ sẽ hờ hững bước tiến lên, nhận giấy chứng nhận của mình và cứ thế chịu đựng cho qua buổi lễ. Tuy là vậy, cậu chắc chắn đã không hề ngỡ rằng hàng tá người đang khóc trước mặt mình lại có thể làm cho cậu bối rối đến thế. Hơn nữa, người đầu tiên vỡ òa ra trong nước mắt lại chính là Rin. Haruka không thể nào hiểu được tại sao một tên mà mới tới đây chỉ được hai tháng lại khóc lóc, hoặc điều gì đã làm rung động cảm xúc của cậu ta đến thế. Để thông cảm với Rin, người mà đang khóc lóc với giọng cao vút, từng người một bắt đầu khóc theo, khi đó Haruka chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn, rốt cuộc cậu đã hoàn toàn bơ vơ. Cũng là một chuyện rất đáng ngạc nhiên khi mà Makoto không rơi một giọt nước mắt nào trong số bọn họ. Không hẳn là bởi vì cậu ta dễ mũi lòng rơi nước mắt, và cậu ta cũng không phải là kiểu người mà không thể kìm chế được cảm xúc của mình, nhưng mặc dù cả lớp đang òa khóc, Haruka cũng phải cảm thấy lạ thường trước việc Makoto được giữ bình tĩnh đến thế. Lễ tốt nghiệp đầy nước mắt cũng vẫn chưa kết thúc ngay cả khi bọn họ trở về lớp học, nó cứ kéo dài mãi cho đến khi bọn họ buông lời tạm biệt gửi đến cây hoa anh đào và bồn hoa. Liệu cơn gió có đang thổi trên Mutsukibashi vào ngày hôm nay nữa không? Cơ mà có lẽ nó sẽ không còn thổi qua với cảm giác lạnh tê buốt đó nữa. Liệu Kotsuzumiyama có đang mọc cao lên nữa không? Nó rực sáng trên bầu trời xanh thẳm, trong khi khiến những dãy sườn núi mạnh mẽ nhô lên trên bề mặt. Khi đang chạy thành hàng với Makoto, trước khi kịp nghĩ về những chuyện như thế, cậu đã bắt đầu đổ mồi hôi mà không hay biết. Nhiệt độ ngày hôm nay đã cao đến mức có thể làm gợi nhớ lại hồi đầu hè. Gần đến cầu, cậu nhìn thấy Nagisa đang đi bộ tại chỗ. Và rồi âm thanh của những tiếng bước chân đang sát tiến tới từ đằng sau vang lên. Cậu biết rằng chúng thuộc về Rin mà không cần phải ngoảnh ra sau. Rin không bao giờ gọi họ từ đằng sau. Cậu ta luôn giữ im lặng cho đến khi xếp thành hàng với bọn họ. Có vẻ như cậu ta đang tự ý cho rằng Haruka ghét việc đột nhiên bị thúc chọc và bị đối xử quá thân quen. “Chào.” Tạm ngừng hơi thở, Rin nở một nụ cười. Đưa mắt nhìn thoáng qua cậu ta, Haruka chỉ để cho Rin biết rằng cậu đã nghe. “Yahhoo.” Nagisa chạy vù tới với bàn tay vẫy vẫy. “Chào Haru-chan. Hôm nay cậu có khóc không?” Lễ tốt nghiệp kết thúc vào sáng hôm nay. Đó là lý do vì sao họ đã quyết định luyện tập tại câu lạc bộ vào buổi chiều. Makoto nhắn nhủ cho Nagisa. “Tớ không khóc.” “Thật sao? Kể cả khi nó là lễ tốt nghiệp?” Thấy cái cách Nagisa suy nghĩ rằng bạn bắt buộc phải khóc vì nó là nghi lễ tốt nghiệp khá là nực cười, bờ môi của cậu đã gần như thả lỏng thư giãn. “Rin-chan mới là người khóc lóc.” “Chờ một chút đã, không phải chỉ có mình tớ thôi nhé. Hầu như cả lớp cũng khóc mà. Chắc đầu của Makoto với Haruka bị gì đó nên mới không khóc. Mà này, tớ đã bảo cậu đừng gọi tớ là ‘Rin-chan’. Gọi tớ là ‘thủ lĩnh’ đi, Haru.” Cậu coi cậu ta như là một kẻ phiền toái. Sau khi khóc lóc ầm ĩ đến thế, giờ thì đã quá muộn để mà biện hộ nữa rồi. “Được thôi, thủ lĩnh.” Rin trừng mắt nhìn Haruka. “… Đúng thật như tôi nghĩ, mỗi khi Haru gọi tớ vậy, tớ có hơi bị phát tiết lên. Cứ gọi tớ là Rin thôi.” Họ tiến tới cây cầu trong khi trò chuyện lặt vặt như thế. Cơn gió đã không còn thổi từ ngọn núi, giờ nó đã mang theo mùi vị của nước muối. Cưỡi trên cơn gió đó, một con nhạn biển đang giang cánh trao liệng dưới vòm trời êm đềm. Nagisa chạy tiến lại gần Makoto. “Này, Makoto-chan cũng không khóc sao?” “Ừm. Bởi vì Rin đã khóc rống cả lên, làm tớ rất đỗi ngạc nhiên, cuối cùng thì tâm trạng tớ có hơi bị nhụt.” “Ể--, cậu thật sự đã không khóc sao? Nhưng nếu vậy thì, tại sao Rin-chan lại khóc? Cậu ấy mới tới đây thôi mà. Không lẽ là do cậu ấy sắp phải đi Úc sao?” Khác hẳn so với bình thường, Rin trả lời trong khi cảm thấy ngại ngùng. “Đúng hơn là, tớ không thể chịu được bầu không khí đó. Tuy khoảng thời gian mà chúng tớ ở bên nhau rất ít ỏi, nhưng đó vẫn là một lớp học tuyệt vời. Khoan đã, tại sao cậu lại biết tớ sắp phải đi Úc?” “Tớ đã nghe tin từ Makoto vào ngày hôm qua. Nhưng mà này, Rin-chan, cậu đúng là mít ướt, hể?” Khi mà Rin nuốt xuống họng một hơi như thể định nói gì đó, Haruka đã tăng tốc độ của mình lên chút ít. “Tớ sẽ bỏ lại các cậu phía sau nếu như cứ mãi tám nhảm như thế.” Ba người kia cũng tăng đà của mình lên để bắt kịp với Haruka. Trước khi họ có thể kịp nhận ra, Nagisa đã không còn thụt lùi ra sau họ nữa. Hít thở theo nhịp điều độ, cậu ta giữ một dáng chạy nhẹ nhàng. Không phải bởi vì cậu ta đột nhiên có thêm sức mạnh cơ bắp hay là tự nhiên cao phổng lên. Chỉ là cậu ta đã đáp ứng được những điều kiện để có thể chạy nhanh hơn dù chỉ chút. Nhưng có lẽ chính bản thân cậu ta cũng chưa hề nhận ra điều đó. Con chim nhạn biển bay qua Haruka cùng với những người khác, nó bay trở về với biển cả. Tuy không hề được dạy cách để bay, chỉ là từ khi trào đời nó đã có những nhu cầu mong mỏi để bay, liệu nó có thể bay với chỉ những điều đó thôi không? Dòng suy nghĩ của Haruka hòa vào với bầu trời xanh thẳm, cùng với con chim nhạn biển. Makoto đã thả lỏng tư thế lấy đà của mình cùng thời điểm cậu ta đạp mạnh vào bức tường. Ngay lập tức duỗi căng người, khung cảnh liền thay đổi sang lòng nước. Để mà cú đạp chân đạt đủ sức nổi, cậu ta đã học được rằng mấu chốt nằm ở lực đạp chân xuống. Còn về đạp chân lên, cậu ta chỉ nhẹ nhàng đá lên trên. Trong khi bắt đầu quạt tay, cậu ta trồi lên trên bề mặt nước. Cậu ta không cần phải thở, nhưng cậu ta vẫn hít một hơi vào thời điểm hồi dưỡng. Nếu mà nhịp thở của cậu ta bị rối loạn, nó có thể liên kết lại với nhau để phá hỏng toàn bộ hình thể của cậu. Cậu ta chưa từng bơi ngửa trong một cuộc thi bơi lội chính thức. Vậy nên, mặc dù chẳng còn bao lâu nữa cuộc thi sẽ bắt đầu, cậu ta cũng không hề cảm thấy lo lắng chút nào. Phải bơi như thế nào để nó có thể được chấp nhận, hiện tại phải bơi như thế nào, cậu ta không hề hay biết những điều đó. Và miễn là cậu ta không biết gì, cậu ta cũng sẽ không bồi hồi. Miễn là không cảm thấy bồi hồi, cậu ta cũng không có lý do gì để mà âu lo. Cậu ta chỉ đang cảm thấy vui sướng mà thôi. Trong buổi lễ tốt nghiệp, mặc dù mọi người đều bật khóc, cậu ta đã không khóc cùng họ bởi vì cậu ta đã không thể khóc. Khi mà buổi lễ bắt đầu, cậu ta cứ đinh ninh rằng mình rồi cũng sẽ khóc. Tuy nhiên, trong suốt buổi lễ và sau đó, những cảm xúc chân thành đó vẫn không hề trào ra. ——Nó vẫn chưa kết thúc. Cảm xúc đó đã nhấn chìm mọi loại cảm xúc khác. Nó vẫn chưa kết thúc. Cuộc đua tuyệt vời nhất vẫn còn đang đợi chờ phía trước. Tham gia bơi lội cùng với những thành viên đó, cuộc đua tuyệt vời nhất đã làm cho hồi kết phải một phen ngóng đợi. Cậu ta không thể nào bật khóc nếu như nó vẫn chưa kết thúc. Cậu ta không thể nào bật khóc khi mà mình vẫn mang theo cảm giác vui sướng này. Không hề lo lắng, kỳ vọng hay bất kỳ thứ gì khác. Chỉ còn niềm nhiệt huyết bùng cháy là đủ để làm cho cậu ta cảm thấy hào hứng vào giờ phút này. Bàn tay của Makoto duỗi căng và thẳng về phía trước và chạm vào bức tường, Nagisa tiếp đó đã nhảy xuống. Nghĩ rằng mình đã lặn xuống có hơi quá sâu, Nagisa liền mau mắn sửa lại quỹ đạo của mình. Một quạt tay, một đập chân. Thời gian của cậu đã vượt trội hơn. Cậu cũng cảm thấy được đó là sự thật. Cậu đã có khả năng nắm bắt cảm giác của lòng bàn chân trong khi đạp vào khối nước. Tác động mạnh từ lực cản đã được truyền từ lòng bàn chân của cậu. Nhưng nếu như bạn có hỏi liệu cậu có thể thi đấu với những học sinh lớp sáu hay không, thành thật mà nói thì, cậu vẫn chưa đủ tự tin. Phần lặn cũng tương tự thế. Tuy rằng có những lúc cậu nghĩ rằng nó đã được theo như ý muốn, nhưng cũng có những lúc nó lại đi ngược với mong đợi, giả dụ như bây giờ đây. Dẫu cảm thấy sung sướng khi được bơi lội cùng với mọi người, cơ mà đôi khi cậu lại lo rằng mình sẽ trở thành gánh nặng. Mối lo âu luôn thường trực trong lòng cậu, làm cho cậu cảm thấy đau nhói nơi lòng ngực. ——Đó là vì sao mình muốn bơi nhanh hơn nữa. Khi những cảm xúc đó trở nên mạnh mẽ hơn, toàn thân cậu chắc chắn sẽ nhẹ nhõm hơn hẳn. Lực cản được truyền thông qua lòng bàn chân cậu dần lớn hơn, nó nhanh chóng kéo giãn ra. Đồng thời, lực đẩy cũng nước cũng đã dần lớn hơn, nó đẩy lùi cậu như một bức tường ngăn cản. Trong khi tập trung đầu óc của mình về phía bên kia bức tường, Nagisa duỗi căng cả hai bàn tay của mình để có thể xuyên thủng qua nó. Rin bật nhảy từ bục xuất phát. Cậu ta đáp xuống bề mặt nước với một góc độ lý tưởng. Sau khi giang rộng đôi bàn tay của mình từ cú đạp chân cá heo, cậu bắt đầu phần bơi bướm. Vào ngày hôm qua, khi mà cuối cùng vẫn không đạt được ‘sự linh động lý tưởng của đôi chân’, cậu đành hoàn thành luyện tập bơi trườn úp. Cậu không thể vượt qua mốc thời gian của Haruka. Cảm thấy rằng đang thiếu thốn một yếu tố căn bản nào đó, cậu rốt cuộc đã phải đầu hàng sau khi bơi đi bơi lại hai mươi vòng. Lúc đó, cậu cũng đã thấm mệt, theo độ chừng thì cũng đã gần đến giờ những thành viên khác đi đến, thế nên cậu ấy đã nghĩ xa xôi rằng, cho dù cậu có bơi bao nhiêu đi chăng nữa thì kết quả vẫn sẽ là như nhau. Nói cách khác, chính yếu tố căn bản đó làm nên hình thể lý tưởng. Một người không đời nào lại có thể bơi nhanh hơn nếu như không tưởng tượng một hình ảnh trong đầu và chỉ liều lĩnh nhắm tới việc tăng thời gian. Và hình ảnh lý tưởng mà Rin đã tưởng tượng chính là Haruka. Tuy nhiên, với Haruka hiện tại, cậu ta không có khả năng để trở thành một hình ảnh lý tưởng. Hai tuần hơn đã trôi qua kể từ khi bọn họ rút ngắn luyện tập xuống chỉ còn cuộc thi tiếp sức. Mặc dù vậy, kết quả của cả đội xem chừng còn lâu mới tiến bộ được. Thời gian của họ cũng không được cải thiện gì cả. Không, đừng nói đến việc được cải thiện, nó thậm chí còn tăng lên là đằng khác. Haruka chính là nguyên nhân. Cậu ta đã không còn bơi lội với dáng vẻ tao nhã như trước đây nữa. Nếu như chăm chú quan sát hình thể, cậu ta không thể tìm thấy được điểm mà đang trở thành mấu chốt của vấn đề, nhưng khi xem những quạt tay và cú đạp nước của cậu, chúng không hề có chức năng như một lực đẩy. Trong khi tạo lên một dáng điệu lóng ngóng, cậu ta vẫn cứ thế mà bơi. Rin đã không thử bàn về chuyện này. Nói đúng hơn thì, có khuyên nhủ thì cũng vô ích mà thôi. Như một con chim nước đang giang rộng đôi cánh và lướt bay trên bầu trời, cậu ta đã bơi mà không hề màng tới sức cản của nước. Một kiểu bơi lội như thế đã vượt quá tầm hiểu biết chuyên môn của Rin. Nhưng bây giờ thì, Haruka đang vật lộn trong nước như một con người hoàn toàn khác biệt. Phủi bỏ đi phần nước quấn quanh cậu, cậu ta cố gắng tiến về trước bằng sức mạnh. Khác hẳn so với sức lực kiên cường của Makoto, cậu chỉ đang liều lĩnh nhắm về đích đến. Cậu chối bỏ nước, cứ như thể cậu ta căm ghét nó vậy. Liệu việc đó có ý nghĩa gì sao? Hay là cậu đã bị thương? Hay là cậu đã thật sự quên mất cách để bơi? Bất kể thế nào, nó đã trở thành một kiểu bơi lội mà không hề sở hữu một chút gì nét tương đồng so với Haruka của trước đó. Giờ đây khi mà cậu đã đánh mất hình ảnh lý tưởng của mình, Rin đã không còn nắm được lý do để mà tiếp tục chiến đấu. Nếu như Haruka vẫn tiếp tục tình trạng hiện tại của cậu, Rin sẽ không còn có thể theo đuổi sự lý tưởng. Tuy điều đó có thể là thật, cậu cũng không hề có dự định hỏi Haruka tại sao lại như thế. Mọi chuyện sẽ không thay đổi cho dù cậu có bỏ công ra hỏi, và kể cả khi không còn cách nào để đối phó nữa, cậu nghĩ rằng bản thân mình cũng sẽ không lưu tâm. Tâm trí đã quyết định sẽ bơi lội chung cùng một đội của cậu vẫn sẽ không thay đổi. Tuy nhiên, Haruka dĩ nhiên sẽ thoát khỏi tình trạng hiện tại vào một ngày nào đó. Cậu không biết liệu nó sẽ xảy ra khi nào. Liệu cậu có kịp hồi phục lại cho cuộc thi, hay liệu sự hồi phục đó còn quá xa vời…? Bất kể thế nào thì, cậu nhất định sẽ thoát ra, rồi chắc chắn sẽ bơi nhanh hơn. Nếu như cậu không bơi nhanh hơn thì, nỗi khổ tâm chịu đựng và lo lắng này sẽ không còn có ý nghĩa gì nữa. Nhưng vào lúc Rin suy nghĩ rằng Haruka sẽ lại một lần nữa vượt qua cậu ấy như thế, cậu rốt cuộc vẫn không tài nào chịu nỗi. Ngay cả khi cậu đã nghĩ rằng mình đã kề cận hơn, cậu rốt cuộc lại bị chia cách. Cho dù thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa, cậu vẫn sẽ không thể sánh ngang với Haruka. Cho dù thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa, cậu ta vẫn sẽ bơi ở đằng trước cậu. ——Tại sao lúc nào cũng là cậu ta… Nghiến chặt răng hàm, cậu hoàn thành đường bơi 100m trong khi mạnh mẽ đập vào mặt nước. Haruka nhảy bổ vào. Vào thời điểm cậu nhảy, cậu nghĩ rằng như thế là chưa đủ tốt. Rồi, sau khi hạ xuống trên mặt nước, cậu bắt đầu quạt tay, nhưng không tài nào bắt được theo nhịp điệu. Sức lực lấp đầy cơ thể của cậu. Cậu cứng người. Mặc dù cậu hiểu rằng mình sẽ không bơi được trong trường hợp này, nhưng nó đã quá muộn màng rồi. Cậu không còn có thể bơi bất kỳ cách nào khác. Nhắn với bản thân rằng bây giờ mình không còn cách nào khác, cậu đã ép buộc bản thân mình phải tin vậy. Tự để mình đầu hàng. Tự để mình thỏa hiệp. Cậu nói dối chính mình, nói rằng bây giờ thế này thôi cũng ổn rồi. Tự lừa dối chính mình. Mãi lừa gạt bản thân. Trong khi giày vò bản thân với cảm giác tràn trề vô vọng của áy náy và chối bỏ chính mình, Haruka vẫn tiếp tục bơi. Cho đến khoảng giữa hai tuần trước, cậu đã không hề bận tâm đến thời gian của mình. Và rồi, sau khi cậu bắt đầu lưu tâm đến nó, thì nước cuối cùng cũng không khác so với nước đơn thuần đối với Haruka. Tồn tại theo thực trạng, trở thành một mục tiêu để đạt sức nổi, nó đã không khác gì trở thành một chướng ngại vật cản trở lực đẩy. Và rồi, thực hiện một cú quạt tay dựa theo khuôn mẫu của sách giáo khoa, cậu tiếp tục lặp lại những sải tay. Mối liên kết giữa Haruka và nước đã chỉ còn được hiện lên thông qua hình thù của một vật chất giản đơn đối với những kỹ thuật bơi lội cơ bản. Khi chạm vào đích đến, với tư cách là tay bơi thứ tư, Haruka ngẩng đầu mình lên khỏi mặt nước và kiểm tra thời gian. Một dãy số tầm xoàng mà không khác gì so với thường lệ đã được sắp ngang nhau một cách máy móc. Một âm thanh yếu ớt vang lên từ khoảng trống trong giữa răng hàm của cậu khi cậu khẽ nghiến răng. Aki đưa tay ra cho Haruka, người mà vừa tháo bỏ cặp kính bơi của mình. “Làm tốt lắm.” Không biết cô nàng có phải đang bắt chước giọng điệu của Makoto hay không, cậu trả lời lại với một giọng nói như thể cổ họng của cậu đã bị ép xuống một chút. “Cảm ơn.” Nắm lấy bàn tay của Aki, cậu leo lên trên thành bể bơi. Độ lớn và lực kéo từ bàn tay đang nắm lấy đó khác hẳn so với Makoto. Cởi bỏ chiếc mũ và lắc lư đầu mình, cậu hỏi trong khi làm cho nước tuôn ra từ lỗ tai mình. “Đội của cậu thế nào rồi?” “Ổn thôi, thời gian của bọn tớ đang từ từ được cải thiện.” “Ra vậy, các cậu đang cố hết sức mình.” Cậu không quan tâm nhiều cho lắm, nhưng cậu sẽ cảm thấy khó xử nếu như lắc bỏ bàn tay của cô mà không nói gì. Chỉ có thế thôi. Mặc dù điều đó có thể là thật, cậu không có dự định sẽ thông báo về tình trạng của bọn họ, giống như phép tắt xã giao đã định sẵn. “Nó có hơi là lạ khi mà chúng ta lại gặp mặt nhau sau khi đã tốt nghiệp, đúng không nhỉ?” Aki nở một nụ cười hồn nhiên. “Khi tháng Tư đến, hầu hết chúng ta sẽ học chung trường trung học.” “Ừ, đúng vậy thật. Nhưng sau khi khóc lóc nhiều đến thế rồi nói lời tạm biệt, tớ thấy có hơi xấu hổ khi lại dễ dàng gặp mặt nhau.” Cậu nghĩ điều đó thật điển hình đối với Aki. Nhưng về phần Haruka, buổi lễ tốt nghiệp cũng chỉ là buổi lễ tốt nghiệp, nó không mang bất kỳ ý nghĩa đặc biệt nào khác. Nếu như có một thứ gì đó rõ ràng phân biệt giữa Haruka và Aki, thì có lẽ là cách mà bọn họ nhìn nhận bạn bè mình. Không chỉ có Aki không thôi. Haruka rất khác biệt so với người khác. Điều đó đã được thể hiện vào thời điểm diễn ra buổi lễ tốt nghiệp, đến nỗi nói đến nó thôi cũng đủ khó khăn, cậu ấy rốt cuộc đã bị bối rối. “Đó là bởi vì nó là một lớp học tuyệt vời.” Bản thân không thể chia lìa khỏi bàn tay của Aki, cậu cố bắt chước lời Rin đã nói. “Ừm. Nó đúng thực là một lớp học tuyệt vời. Chúng ta không thể cười đùa hay khóc lóc với những thành viên đó nữa, đúng nhỉ?” Đôi tai Haruka rung động trước từ ngữ ‘thành viên’. Nó khó lòng thông qua cậu so với những từ khác. “Ừ, chắc vậy.” Cậu định kết thúc cuộc trò chuyện với những từ ngữ ngắn gọn như thế, trong khi lướt nhìn qua Rin đang nghỉ giải lao trên băng ghế. Cậu ta đang bàn với Makoto một chuyện gì đó. Cậu ta coi bộ sẽ không trở lại luyện tập liền, vậy nên ở bước đường cùng, Haruka đã quay người mình về phía họ, như định lên tiếng gọi. “Nanase-kun.” Khi cậu khẽ di chuyển những ngón chân ở chân phải, Aki gọi Haruka để ngừng lại. Khi mà cậu ấy quay ánh mắt mình sang cô nàng, Aki trông khá lúng túng. “Khi mà tớ bảo rằng sẽ tốt hơn cho Nanase-kun nếu như cậu tham gia bơi trong cuộc thi tiếp sức, à… chỉ là… cho tớ xin lỗi.” Nói xong, cô nhanh chóng cúi đầu mình. Tại sao cô lại xin lỗi? Tuy cậu đang nhìn chằm chằm vào Aki đang cúi đầu mình, cậu vẫn không thể tìm ra lời giải đáp. “Tại sao?” Cậu chỉ còn cách là cất tiếng hỏi. Hay là, mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu như cậu giả vờ như đã biết rồi và trả lời ‘không sao cả? Aki ngẩng đầu mình. “À thì, tớ đã sai lầm khi tự mình không suy nghĩ kỹ mà quyết định rằng Nanase cần có bạn bè để trông cậy và tin tưởng lẫn nhau, để mà có thể có những lúc cùng khóc cùng cười với nhau. Tớ đã luôn nghĩ rằng bạn bè là như thế đó. Nhưng tớ đã nhận ra được rằng đó chỉ là kiểu suy nghĩ ích kỷ của tớ mà thôi. Nanase-kun có cảm xúc riêng của mình, đồng đội và bạn bè cũng có rất nhiều loại khác nhau mà đúng không? Thiệt tình, tớ có cảm giác như mình đã gây ra những điều phiền toái thừa thãi rồi ấy. Nanase-kun và mọi người, tất cả các cậu đều rất nghiêm túc, tất cả các cậu đều nhìn thẳng về bơi lội, được trông thấy Nanase-kun và mọi người như thế, tớ không thể không cảm thấy có chút xấu hổ…… Aah, tại sao tớ lại nói như thế nhỉ? Chắc cậu sẽ không hiểu chút nào đâu nhỉ… Nhưng mà này, tớ nghĩ rằng nó cũng như nhau thôi. Cảm xúc của bọn mình cùng với cảm xúc của Nanase-kun và những người khác nữa, tớ muốn nghĩ rằng chúng đều giống như nhau. Cùng với mọi người trong một đội, đối mặt với chung một mục tiêu dĩ nhiên sẽ có khó khăn và nỗi khổ của riêng nó, buộc phải vượt qua những thứ như thế, thì nỗi âu lo cùng sự bồn chồn là những điều không thể tránh khỏi … Vậy nên cậu xem này, khi mà tớ được thấy Nanase-kun và mọi người cố gắng hết sức, tớ cảm thấy có một nguồn sức lực dồi dào tuôn ra làm cho tớ cũng muốn cố gắng hết mình. Thành thật mà nói thì, điều đó đã luôn động viên tớ.” Aki dịu dàng hướng ánh mắt mình xuống dưới hồ bơi. Haruka tự hỏi không biết nếu như cậu ấy mở lời sẽ tốt hơn không, nhưng khi mà không biết nên nói gì, cậu chỉ có thể nhìn chăm chăm vào Aki đang hạ ánh mắt mình xuống.Trong đầu của cậu, những lời Aki nói bay lẫn vào nhau như những mảnh vụn. Không một từ nào có thể dễ dàng lọt vào tai của cậu. Và cậu cũng không thể nào dễ dàng chấp nhận chúng. Cậu không hiểu cuộc thi tiếp sức ẩn chứa ý nghĩa gì. Cậu cũng không biết thứ mà đợi chờ trong tương lai sau đó. Chính bởi vì cậu không biết nên cậu mới đồng ý trở thành một thành viên. Và vào lúc này đây, cậu đã bơi rồi. Tất cả chỉ có thế thôi. Đâu phải cậu bơi chỉ vì muốn động viên ai đó đâu. Aki đã nắm bắt sự im lặng của Haruka như thế nào? Với ánh mắt của cô vẫn quay về phía hồ bơi, một nụ cười mờ nhạt hiện trên khuôn mặt cô. Bờ môi của cô hé mở. “Cậu thấy đấy, bây giờ tớ đã rất hạnh phúc khi được bơi lội.” Nâng cao ánh mắt của mình, Aki liếc nhìn vào đôi mắt của Haruka. Như thể cô nàng đang cố tìm kiếm một Haruka thực thụ từ bên trong sâu thẳm của đôi mắt cậu. ——Nanase-kun cảm thấy thế nào? Aki đã ném một câu hỏi tương tự như điều mà Makoto đã hỏi dưới cây hoa anh đào khi đó cho Harura. Vào thời điểm cậu định trả lời rằng cậu không biết rõ, những từ ngữ chợt chững lại bên trong cổ họng cậu. Và rồi, thay vào đó là những từ ngữ vô nghĩa thoát ra khỏi miệng. “Ra vậy, thế thì chúng ta phải cố hết sức mình.” “Ừm.” Sau khi nhẹ nhàng giơ bàn tay mình, cậu quay lưng lại với Aki. Nụ cười của Aki đã biến mất khỏi tầm mắt của cậu và chỉ còn từ ‘vui vẻ’ đọng lại trong tai cậu. Bơi lội rồi suy nghĩ rằng nó thật ‘vui’ —— chắc hẳn trước giờ điều đó chưa hề xảy ra. Có lẽ nào nó là thứ đang đợi chờ cậu ấy sau cuộc thi tiếp sức? Cậu bước tới băng ghế nơi Rin và những người khác đang ngồi. Cậu tự hỏi hôm nay bọn họ đã bơi bao nhiêu lần khi mà cậu thấy Nagisa thở hổn hển vào lưng mình. Về phần Nagisa thì sao? Giống với Aki, liệu cậu ta có vui khi bơi không? Về phần Rin thì sao? Còn về Makoto thì sao…? Bởi vì ông mặt trời đã bắt đầu ẩn mình sau núi, ánh sáng chiếu xuống từ khung cửa sổ trần nhà tạo thành những những điểm sáng hình chữ nhật trong hồ bơi. Ngắm nhìn ánh sáng phản chiếu trên những đợt con sóng lăn tăn, Haruka ngờ ngợi nhớ rằng hôm sau là ngày diễn ra cuộc thi.
|